Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh cho em thời gian để suy nghĩ, chỉ cần em kết hôn cùng anh thì anh sẽ chu cấp cho em vào đại học, mấy bức thư này cũng sẽ thuộc về em, em muốn cái gì anh đều sẽ cho.”

Khi Lê Đông nhìn thấy hai bức thư trong tay anh, sâu trong ánh mắt cô liền bốc cháy một đốm lửa sáng chói.

Cô sững sờ đứng tại chỗ, khát vọng học tập mãnh liệt đang không ngừng tranh đấu với yêu cầu quá mức của anh khiến cô do dự không thôi.

“Em mới…… Mười sáu tuổi.”

“Hai tháng nữa là mười bảy tuổi rồi.” Khương Từ Niên nghiêng đầu cười cười với cô, ánh sáng ấm áp phủ trên gương mặt anh tuấn: “Cũng không cách hai mươi tuổi là bao, dù sao, chẳng phải em muốn đi học hay sao, tôi cho em đi học, em cũng nên báo đáp lại tôi chứ, nếu không thì tôi làm sao mà biết được em có rời khỏi tôi hay không.”

Anh căn bản không hề tin tưởng rằng Lê Đông sẽ không bỏ đi, lời hứa hẹn của cô cũng chẳng đáng tin bằng một tờ đơn kết hôn.

Lê Đông không xác định được Khương Từ Niên có phải là đang cho cô một bậc thang đi xuống hay không, nếu cô từ chối kết hôn với anh thì anh vẫn sẽ nổi điên, dù là chém đứt chân hay vặn gãy cánh tay thì anh cũng sẽ chẳng ngần ngại mà áp dụng lên người cô chỉ để đạt được mục đích của bản thân.

Cái bộ dáng hiền lành tươi cười mà đưa ra lời thương lượng này căn bản cũng chẳng cho cô một đường lui, có thể nói rằng, anh đang xác nhận xem cô có thể rời khỏi anh hay không.

Lê Đông gật gật đầu.

“Em đồng ý với anh.”

Ánh mắt anh khó nén được nỗi vui sướng điên cuồng, nhiều hơn là sự hưng phấn vì mưu kế đã thành công.

Khương Từ Niên giúp cô chuyển nhà.

Anh tìm hai tháng mới chọn được phòng ở tốt, xe đưa hai người vào trung tâm thành phố, người đến người đi tấp nập trên đường cái.

Xe vừa đi vừa dừng, đầu của Lê Đông có chút choáng váng, Khương Từ Niên lái xe, một bàn tay nắm lấy tay cô: “Nhất định em sẽ thích cái nhà ở kia.”

Lê Đông rút tay ra, Khương Từ Niên không muốn buông mà túm tay ô lại, thậm chí còn đặt tay cô trên đùi anh.

Lê Đông biết bằng lái xe của anh là được mua về, Khương Từ Niên căn bản chưa từng trải qua cuộc thi lấy bằng, cô lo sợ anh sẽ làm ra hành vi quá trớn, Lê Đông đành phải chịu đựng mấy cái vuốt ve đó.

Tay anh bao lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, ngón trỏ không ngừng cào nhẹ vào lòng bàn tay, anh ép cô xòe năm ngón tay, sau đó mười ngón tay liền đan chặt vào nhau

Khương Từ Niên rẽ vào một con đường tĩnh lặng, hai bên trồng đầy những cây ngô đồng cao to, từng nhánh cây to lớn che lấp ánh sáng mặt trời, tia nắng xuyên qua tán lá, lốm đốm chiếu lên chiếc xe đang chạy, ánh mặt trời đi vào trong mắt Lê Đông, lập lòe như pha lê rực rỡ.

Cảnh vật xung quanh không hề hỗn độn như ban nãy, Khương Từ Niên quay đầu nhìn ngắm cô gái đang thưởng thức phong cảnh qua cửa sổ xe, nói: “Sắp tới rồi.”

Xe rẽ sang bên phải, hai cánh cửa tinh xảo hoa lệ kiểu Trung Quốc chậm rãi mở rộng chào đón.

Khương Từ Niên mở cửa xe, đưa giấy chứng nhận cho vệ sĩ, đối phương cung kính cúi chào.

Xe tiến vào còn đường uốn lượn đầy trúc xanh mọc hai bên lề, căn biệt thực được rừng trúc bao phủ che kín.

Nơi ở được giấu sâu trong rừng trúc u tĩnh, mỗi một căn biệt thự đều được trúc xanh xòe lá che đậy, không thể nhìn thấy rõ ràng phong cảnh xung quanh.

Sau khi lái xe thêm mười phút, trên con đường đã dần dần xuất hiện bóng dáng của hơn ba mươi vệ sĩ mặc cùng một loại âu phục, khi họ nhìn thấy chiếc xe đang tiến đến gần liền vội vàng dừng mọi động tác, sôi nổi cúi chào.

Trực giác đã nói cho Lê Đông tại sao Khương Từ Niên lại lựa chọn nơi này, chỉ riêng việc đi bộ từ biệt thự tới cổng chính đã mất hơn 30 phút, hơn nữa vệ sĩ ở đây lại vô cùng đông, nơi này chẳng khác gì cái nhà giam.

Bình luận (0)

Để lại bình luận