Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhóc con giờ rất quậy, nó lúc nào cũng quậy em như vậy, giờ lại thêm chuyện kia em vẫn phải chịu đựng! Giờ em phải đan len để tĩnh tâm đấy.”
Chiêu trò này, Nghiêm Kỷ thực sự rất quen.
Tình nguyện nghe những lời bóng gió khó nghe bên ngoài cũng không muốn có quan hệ dính dáng gì tới mình, cô có ý định gì Nghiêm Kỷ cũng biết.
Có lúc Mộc Trạch Tê thực sự có chút cảm giác nợ nhiều không buồn rận nhiều không ngứa. Từ trước đến nay lời khó nghe cô nghe cũng nhiều, nhưng lại không cảm thấy tủi thân vì không có danh phận.
Hay là cô không muốn nhà họ Nghiêm cho cô danh phận? Đứa trẻ của hai người sắp ra đời nhưng Mộc Trạch Tê vẫn không có ý định đi theo anh.
Một quyển sách do La Nam Nam viết nhanh chóng khiến trái tim cô rục rịch.
Nghiêm Kỷ không để ý chuyện tại sao Mộc Trạch Tê sao lại điều tra ra được nhưng những thứ anh tra được có chút kỳ quặc.
La Nam Nam vô cùng kỳ quái. Nghiêm Kỷ tra ra tác giả của cuốn sách 《 Chim ra khỏi tổ 》phát hiện ra hành tung của La Nam Nam rất bất định, cô ấy chạy khắp nơi.
Hơn nữa tới một nơi nào đó, chỉ cần La Nam Nam rời đi không lâu thì ấn tượng của mọi người với cô ấy cũng sẽ phai nhạt dần.
Giống như sau khi La Nam Nam rời khỏi thành phố Z, những người khác cũng dần quên đi cô ấy.
Đây là sức mạnh quái quỷ gì vậy? Chức năng của hệ thống sao?
Nghiêm Kỷ nhíu mày, La Nam Nam đúng là phiền phức.
Nhưng Mộc Trạch Tê quả thật sắp sinh rồi, Nghiêm Kỷ cũng không muốn vì những lời bàn tán của người khác về hai người mà cãi nhau với Mộc Trạch Tê.
Cô không muốn thì thôi vậy, đợi đứa bé bình an ra đời rồi nói sau.
Sau khi sinh con thì công bố tin kết hôn là được. Đợi đến lúc đó không chỉ người ngoài khiếp sợ mà chắc hẳn ngay cả Mộc Trạch Tê cũng sẽ có phản ứng như vậy.
Sinh con xong, cũng sắp kết hôn, lúc đó cô còn muốn đi à? Đừng có mơ.
Ánh mắt Nghiêm Kỷ tối sầm lại, anh nắm lấy cằm Mộc Trạch Tê rồi hôn lên, anh cắn cánh môi cô như thể đang trừng phạt.
Anh mút tới khi đôi môi của Mộc Trạch Tê đỏ lên.
Lúc Nghiêm Kỷ đang chuẩn bị làm chuyện xấu, radar cảnh giác của Mộc Trạch Tê lập tức vang lên.
Sắp tới ngày dự sinh, Mộc Trạch Tê quyết định nhập viện.
Mộc Trạch Tê thì vẫn ổn nhưng Nghiêm Kỷ lại đứng ngồi không yên, đêm nào cũng thức dậy kiểm tra Mộc Trạch Tê vài lần mới yên tâm.
Cuối cùng vào một đêm nọ, nước ối đã vỡ.
Sinh con đương nhiên là phải chịu đau đớn.
Mộc Trạch Tê nằm trên giường cố nhịn cơn đau đẻ, Nghiêm Kỷ lo lắng nắm lấy tay cô, vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Cả nhà họ Nghiêm cũng tới, đứng đợi ở bên ngoài.
Cô sắp sinh, sắp trở thành mẹ rồi. Khi con người ta yếu đuối không chỗ nương tựa, họ sẽ nghĩ đến những người mà họ dựa dẫm. Lúc này, Mộc Trạch Tê rất nhớ mẹ, cô nhớ người nhà của mình.
Cô đột nhiên cảm thấy buồn bã và cô đơn.
Mộc Trạch Tê cho dù đau đẻ cũng không khóc lại chảy nước mắt vào lúc này.
Nghiêm Kỷ đau lòng lau nước mắt cho cô, anh liên tục an ủi: “Chồng ở đây, chồng em ở đây, sau này chúng ta không sinh, không để em chịu khổ như thế nữa.”
Mộc Trạch Tê nén nước mắt: “Không được khóc, lát nữa sẽ mất hết sức!”
Nghiêm Kỳ vừa cười vừa đau lòng. Hai người kề trán, yên lặng làm bạn với nhau.
Từ trước tới nay, thể lực của Mộc Trạch Tê không tệ, sau khi mang thai vẫn thường xuyên đi dạo vận động, chế độ dinh dưỡng cũng rất hợp lý.
Ngoại trừ cơn đau do chuyển dạ, còn có cả khó khăn vì đây là con đầu lòng.
Mộc Trạch Tê không gặp nhiều trở ngại khác, rất thuận lợi sinh ra đứa nhỏ.
Khi Mộc Trạch Tê ôm đứa nhỏ nhăn nhúm được y tá đẩy ra ngoài, người nhà họ Nghiêm đã ôm bó hoa tặng cho cô.
Nghiêm Kỷ hôn lên trán Mộc Trạch Tê: “Vất vả cho Tê Tê của anh rồi, chúc mừng chúng ta đã trở thành bố mẹ.”
Anh cũng nói với Mộc Trạch Tê, nhà họ Mộc đã biết tin cô mẹ tròn con vuông.
Tất cả mọi người đều chúc mừng, nhà họ Nghiêm-Mộc cùng đón thành viên mới.
Chắt trai yêu dấu như vậy đương nhiên được nuôi ở nhà tổ họ Nghiêm. Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê cũng chuyển về đây sống.
Nhà họ Nghiêm có rất nhiều người, ngoại trừ ông cố và bà cố thì ông nội, bà nội của Nghiêm Hạp vẫn còn trẻ, Mộc Trạch Tê chỉ việc cho con bú, còn lại đã có mọi người lo.
Người này ôm người kia dỗ.
Mộc Trạch Tê chỉ việc nghỉ ngơi cho khuôn mặt của mình hồng hào, còn có thời gian rảnh rỗi đi thăm dò tung tích của La Nam nam.
Đứa nhỏ sắp đầy tháng rồi, Mộc Trạch Tê cũng chuẩn bị hết tháng ở cữ.
Ở nhà họ Nghiêm, một khi có tiệc rượu, dĩ nhiên không thể thiếu việc đối nhân xử thế, đến khi đó sẽ có rất nhiều người tới dự.
Đứa trẻ mới đầy tháng sức đề kháng rất yếu, vẫn nên tránh nơi đông người thì hơn.
Thế nên tiệc đầy tháng chỉ có người nhà họ Nghiêm, trăm ngày mới mở tiệc lớn.
Nhà họ Nghiêm không giấu được vẻ vui mừng, dần dần người bên ngoài cũng dòm ngó tới.
Quà đầy tháng của đứa nhỏ không ngừng gửi tới nhà họ Nghiêm, bọn họ cũng không ngăn cản đạo lí đối nhân xử thế này.
Tiệc đầy tháng bỗng chốc trở nên tưng bừng hơn.
Nghiêm Hoằng Hoa là ông nội đã cho cháu trai cổ phần, ông cụ Nghiêm Quốc Uy thì trực tiếp đưa chắt mình vào danh sách bảo vệ đặc biệt.
Nhà họ Phương bên phía bà nội Phương Hoa Dung cũng tặng cổ phần.
Chiếc vòng đeo trên cổ tay mập mạp của bé cưng là do bà nội mời chuyên gia làm riêng, là món quà vô giá.
Mỗi lần thấy được quyền thế của nhà họ Nghiêm, Mộc Trạch Tê lại phải thốt lên vì kiến thức nông cạn của mình.
Một đứa trẻ vừa mới đầy tháng đã có tài sản hơn trăm triệu?
Vô ly! Đúng là vô lý! Đây là lịch sử ra đời của nam chính trong tiểu thuyết nào đó sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận