Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“On Psychology, nói về súng ống và tội phạm bạo lực, còn có nhận thức tâm lý và hành vi xã hội. Cũng coi như là một nhánh khác của tâm lý tội phạm.”

Đàm Tôn Tuần chỉ khóe miệng ra hiệu cho cô, Điền Yên chớp mắt, nghiêng người sát gần ống kính. Làn da trắng nõn bóng loáng không giữ lại chút nào vọt qua ống kính độ phân giải cao vào trong mắt Đàm Tôn Tuần.

Điền Yên dùng máy ảnh làm gương, dùng ngón tay lau chùi cà ri trên khóe miệng.

“Đây không phải là tội phạm học sao, ngày ngày ở nhà cô không làm gì khác ngoài những thứ này à.”

Điền Yên đưa ngón trỏ vào miệng mút: “Nhưng vị giáo sư này rất lợi hại, có thành tựu học thuật rất cao. Thầy ấy làm cố vấn pháp luật và chính sách công ở nhiều trường đại học, hơn nữa đang muốn tiến công vào Tâm lý học để giúp đỡ người phạm tội.”

“Cô không phải là muốn…”

“Tất nhiên tôi không thể nào tìm anh ta! Trong kế hoạch bảo vệ cấm nói chuyện.”

Đàm Tôn Tuần bĩu môi: “Vậy thì được!”

“Thế nào, sao bây giờ cô lại trở nên lôi thôi như vậy, cô không có giấy vệ sinh sao? Còn nói tôi là con nít, chính cô càng giống như đứa con nít hơn. Trước đây cô không phải là loại người ăn cay rồi cho ngón tay vào miệng.”

Điền Yên cười hì hì nheo mắt lại, cả người ấm áp giống như là mặt trời vậy: “Đây không phải là vì không có giấy sao.”

“Cô không biết bệnh có thể lây qua đường miệng à? Đi rửa tay nhanh đi…”

“Ai nha, cậu thật dài dòng, vậy cậu nhanh mặc áo vào đi. Không có mấy khối cơ bắp còn thích phơi nắng, coi chừng bị ung thư da và lão hóa da.”

“Tôi thật vất vả mới đến Hawaii một chuyến, nếu không phơi thì mùa mưa sẽ lên mốc!”

“Được rồi, tôi muốn đi học, chuyện nuôi mèo hôm khác chúng ta nói. Bái bai!”

Điền Yên vừa vẫy tay, không chút nể nang cúp máy.

Đàm Tôn Tuần nhìn cuộc gọi đã bị cúp, chán chường vùi mặt vào tấm thảm bãi biển bên dưới.

Nghĩ đến lời Điền Yên nói, cậu ta vội vàng chống cánh tay đứng dậy, kéo áo tay ngắn bên cạnh mặc vào.

Cậu ta cũng không thể bị da lão hóa, cậu ta còn trẻ.

Hơn nữa, sao có thể nói mình không có cơ bắp, bốn khối cơ bụng cũng là cơ bắp có được hay không.

Đàm Tôn Tuần đến cửa hàng lưu niệm chọn quà cho Điền Yên. Chọn tới chọn lui, lại chọn mấy tấm thiệp chúc mừng có phong cảnh Hawaii, cậu ta nghĩ món quà này sẽ không tiết lộ bất kỳ sự riêng tư nào.

Cậu ta vốn dĩ định viết gì đó lên tấm thiệp chúc mừng để cô đọc xong sẽ cảm kích nước mắt nước mũi, nhưng sau khi trầm tư suy nghĩ nửa ngày, người thiếu hụt văn chương như cậu ta không thể nghĩ ra được một câu nào khiến cô có thể nhớ được lâu.

Cuối cùng Đàm Tôn Tuần viết một câu ở mặt sau thiệp chúc mừng: [Nếu không thì nuôi chó đi, nuôi liếm cẩu(*) là tôi đây.]

(*): chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh

Đàm Tôn Tuần dán tem lên, trong lòng có chút thấp thỏm.

Trước khi bỏ vào hộp thư, cậu ta hôn lên phong bì một cái, hy vọng cô có thể thông minh đoán được tâm tư của mình.

Sau khi Đàm Tôn Tuần rời đi không lâu, cửa hàng lưu niệm đóng cửa.

Hai người núp sau bức tượng đã chờ đợi hồi lâu im lặng ra hiệu, một người dùng dụng cụ mở ổ khóa, một người khác xách theo một chiếc túi màu đen nhanh chóng lẻn vào cửa hàng lưu niệm.

Bọn họ dùng dây kẽm mở thùng thư ra, lấy hết những lá thư bên trong rồi nhét hết vào túi.

“Giám sát!” Người đàn ông thấp giọng nói.

“Mạch điện đã bị cắt, đi nhanh lên.”

Thùng thư đóng lại, hai người trước khi rời đi đã khôi phục cửa hàng lại như cũ. Sau khi xác nhận không có lưu lại dấu vết, họ mới cắm lại nguồn điện và kích hoạt giám sát, thừa dịp bạn đêm trốn thoát.

Đàm Tôn Tuần ngửa đầu dựa vào hồ bơi vô cực, thần kinh nhạy bén phát hiện ra một bóng người đang lấp ló trong công viên rải sỏi bên dưới bể bơi.

Cậu ta chợt quay lại kiểm tra, nhưng ở đó không có một bóng người. Vài chiếc lá tre rung rung, con đường kia dẫn đến cửa hàng lưu niệm.

Đàm Tôn Tuần nhíu mày, cảm thấy mình có chút bệnh thần kinh.

Cậu ta đã rời khỏi đoàn đội hai năm, nhưng tật xấu này quả thật không thể đổi. Động một chút là cảm thấy có người ở sau lưng làm chuyện xấu, còn có chứng vọng tưởng bị hại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận