Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhược Hằng lại ăn chay lâu năm như vậy, nói thế nào thì cũng thèm thịt. Anh thừa nhận thân thể anh chỉ có phản ứng với duy nhất một mình cô.

Trước giờ đều là như vậy. Cho dù những cô gái khác có cố tình dùng thân thể quyến rũ anh. Phó Nhược Hằng vẫn cứ như một pho tượng sống, chỉ có chán ghét chứ không có rung động, càng tuyệt đối không để cho người phụ nữ nào ngoài cô chạm vào.

Anh không nhịn được muốn hôn môi cô, cô ngủ say như vậy, chắc cũng chẳng thể biết được là ai đâu.

Khi môi anh vừa chạm vào môi cô, liền say đắm. Môi cô rất ngọt, ngọt đến nỗi xua tan đi cả những cay đắng ở thực tại. Lúc này anh mới có thể xác định, tất cả đều không phải là mơ.

Cô thực sự đang tồn tại ở trước mặt anh, lần này anh sẽ không để mất cô thêm một lần nào nữa. Cũng sẽ không tổn thương cô thêm một lần nào nữa.

Mùi hương trên người cô thơm nhè nhẹ, khiến cho anh càng say mê ngây ngất. Trình Ý ngủ rất say, dường như không hề hay biết mình đang bị anh càn rỡ.

Anh hôn môi cô rồi trượt xuống cổ, dù sao cô cũng không thấy được. Chi bằng nhân lúc này hôn nhiều một chút cho thỏa nỗi nhung nhớ.

Anh giống như một kẻ biến thái lại nhân lúc cô ngủ say giở trò đồi bại với cô. Anh hôn ở khắp nơi trên người cô, nơi da thịt cô thơm mát khiến anh hôn đến phát nghiện. Không tự chủ mà muốn tiến xa hơn.

Trong lòng anh dâng lên chút thỏa mãn, khi tay anh muốn kéo áo cô xuống đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Tiểu An đang đứng đó nhìn anh.

Phó Nhược Hằng đứng hình tại chỗ. Hình như anh đã quên mất rồi, ở đây vẫn còn một người sáng mắt.

“Chú làm gì mẹ con vậy ạ?”

“Chú làm gì mẹ con vậy ạ?”

Hình như là Phó Nhược Hằng vừa bị con gái bắt quả tang làm chuyện xấu ngay tại trận rồi.

Anh bối rối nhìn con gái, cô bé tròn xoe mắt nhìn anh. Anh cũng không biết phải làm sao, sao lại sơ suất quên mất con bé vẫn còn đang ở nhà kia chứ?

“Chú… chú và mẹ con đang làm chuyện người lớn.”

“Chuyện người lớn ạ? Chuyện người lớn mà sao chú hôn mẹ ạ?”

Nghe con gái nói, trong lòng Phó Nhược Hằng càng thêm có tật giật mình. Anh đi xuống giường đến chỗ Tiểu An, ôm bé vào lên.

“Khụ… khụ… Không phải như con nghĩ đâu Tiểu An. Hôm nay mẹ con có chuyện không vui, hôn là để an ủi người khác.”

Tiểu An ngây thơ, chớp chớp đôi mắt hỏi lại anh, “Thật vậy sao chú?”

Đối với một đứa trẻ bốn tuổi, vấn đề hoàn toàn chỉ là hành động kỳ lạ mà thôi. Dù sao thì cô bé vẫn chưa nhận thức được hành động vừa nãy của Phó Nhược Hằng là ám muội với mẹ cô bé.

“Đúng vậy, cho nên chuyện hôm nay con đừng kể lại với mẹ nhé. Xem như đây là bí mật nhỏ khác giữa hai chúng ta.”

Anh nhìn con gái, lại âm thầm dụ dỗ. Thơm lên má con gái yêu ngọt ngào. Tiểu An bị anh dụ dỗ, chỉ chu môi làm nũng với anh.

“Vậy con muốn được nghe kể chuyện có được không?”

“Được, vậy chúng ta về phòng của con nhé.”

“Dạ.”

Anh bế Tiểu An về phòng. Đắp chăn để cho con gái ngủ, sau đó lại tìm đại một quyển truyện rồi leo lên giường nằm với bé.

“Con gái ngoan, trước đây mẹ đều kể chuyện cho nghe à?”

“Dạ, nhưng mẹ toàn kể có một câu chuyện cũ rích chán ngắt. Lại còn đẫm nước mắt như vậy.”

Nghe đến đây, Phó Nhược Hằng lại càng tò mò, “Mẹ kể con nghe chuyện nào vậy?”

“Mẹ kể chuyện về nàng tiên cá Ariel đem lòng yêu chàng hoàng tử. Con chỉ là không hiểu, tại sao rõ ràng là cô ấy cứu chàng hoàng. Rõ ràng là cô ấy liều mạng đánh đổi cả tính mạng để đổi lấy đôi chân con người để có thể ở bên cạnh người mình yêu nhưng cuối cùng lại chỉ nhận lấy kết cục tan biến thành bọt biển. Mỗi lần kể xong mẹ đều sẽ khóc, sau đó con không kêu mẹ kể chuyện nữa.”

Phó Nhược Hằng nghe đến đây dường như cũng đã hiểu được lý do tại sao mỗi lần kể chuyện cô lại cứ khóc như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận