Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Interlaken(*).

(*): là một đô thị ở huyện Interlaken trong bang Bern, Thụy Sĩ. Một địa điểm du lịch nổi tiếng ở Bernese Oberland

Căn nhà gỗ nằm dưới chân núi phủ đầy tuyết trắng, đứng sừng sững trên bãi cỏ xanh tươi. Ngói đỏ bao phủ mái nghiêng trên nóc nhà, biệt thự có tầm nhìn độc đáo ra hồ nước.

Trên cửa chạm khắc hoa văn hình cánh hoa tinh xảo, hai ngọn đèn đồng cạnh cửa sẽ sáng lên khi phát hiện có người đến gần.

Phó Hách Thanh bấm chuông cửa.

Bên trong nhà truyền đến tiếng náo loạn, tay nắm cửa rung lên hai cái, lần thứ ba cửa mới được mở ra.

Phó Hách Thanh đẩy cửa ra, cố làm vẻ kinh ngạc: “Oa! Cur, mày thật là lợi hại.”

Trước cửa có một con chó săn lớn phe phẩy lông xù ở cái đuôi, lè lưỡi vui mừng sủa lên với anh ta, nước miếng chảy xuống bộ lông màu đen, thậm chí nó còn giơ hai chân ra phía trước muốn đạp lên người anh ta.

Vóc dáng nặng hơn một trăm cân(*), cộng với bộ lông dài màu đen bóng và những chiếc răng nanh sắc nhọn, thoạt nhìn trông giống như một con dã thú. Đồng tử màu vàng mật ong vẫn còn giữ nguyên nét ngây thơ và tò mò.

(*): 1 cân của Trung Quốc được tính bằng 0,5968 ở Việt Nam

“Được rồi, được rồi, được rồi.”

Phó Hách Thanh bị nó nhào vào trong ngực, anh ta lùi về phía sau hai bước, dùng sức vỗ nhẹ lên cái lưng to khỏe, mạnh mẽ của nó.

Chú chó được vuốt ve lập tức an tĩnh lại, lắc cái mông đi tìm chủ nhân trong phòng khách, bộ lông dài ở đuôi đung đưa trong không trung.

Phó Hách Thanh đóng cửa lại, sau khi thay giày, anh ta xách đồ đi vào, nó đã ngoan ngoãn nằm dưới chân chủ nhân.

Trên bộ lông màu đen có một bàn tay to với khung xương rõ ràng đang vuốt ve nó, bộ lông đen dài gợn sóng trên những ngón tay trắng nõn, vết sẹo ngang mu bàn tay có chút chói mắt, đuôi con chó cọ sát vào sàn nhà phía sau không ngừng.

“Lão đại, có tin tức mới.”

Bàng Kinh Phú nằm ngửa trên ghế xích đu. Tay phải sờ chó, tay trái chơi đùa với quả bóng lông màu hồng cỡ lòng bàn tay, lười biếng đung đưa cái ghế. Anh mặc áo ngủ màu xám tro, dáng vẻ như thể vừa mới ngủ dậy.

“Nói đi.”

Phó Hách Thanh lấy một lá thư từ trong túi công văn đưa cho anh.

“Người Tứ Phương Trai liên lạc với người cung cấp thông tin về giao dịch ở Hawaii, họ đã phát hiện bức thư trong hộp thư. Theo suy đoán của Bát Kỳ Môn, chữ viết trên bức thư thuộc về Đàm Tôn Tuần.”

Bàng Kinh Phú lập tức mở mắt ra.

Anh lấy lá thư ra rồi ngồi thẳng dậy, chiếc ghế xích đu không có tiết tấu đung đưa. Con chó dưới chân anh dường như cảm nhận được cảm xúc của anh cũng đứng dậy không ngừng đi lượn vòng quanh anh.

Sau khi rút thiệp chúc mừng ra khỏi phong bì, Bàng Kinh Phú nhìn thấy câu nói kia.

[Nếu không thì nuôi chó đi, nuôi liếm cẩu là tôi đây.]

“Chắc chắn?”

“Chắc chắn!”

Trong hai năm qua, Phó Hách Thanh chạy khắp các nơi trên thế giới mở rộng quy mô súng đạn, nhưng cũng không quên tìm tung tích của Điền Yên cho Bàng Kinh Phú.

Hai mươi môn phái được tổ chức lại đều có nhiệm vụ riêng. Họ đang tìm kiếm địa chỉ liên lạc, tên trùng khớp, ngoại hình và giọng nói, thông tin điện thoại dẫn đến viện dưỡng lão ở Bình Thành. Họ theo sát bất kỳ manh mối nào, bao gồm cả Đàm Tôn Tuần và Tề Thắng Lại, người đã biến mất cùng Điền Yên.

“Anh đã kiểm tra địa chỉ trên thư chưa?”

“Tôi đang tra, người chúng ta cử đi New Zealand sẽ đến vào hôm nay, hẳn sẽ có câu trả lời cho anh vào buổi tối.”

Bàng Kinh Phú vò nát tờ giấy viết thư, anh nhìn địa chỉ trên đó, hô hấp cũng nghẹn lại. Đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy tia máu dày đặc, hốc mắt dần dần đỏ lên làm nổi bật vẻ dữ tợn trên khuôn mặt luôn lạnh lùng của anh.

“Gâu! Gâu! Gâu!”

Con chó nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của anh, nó bắt đầu sủa về phía anh, quấy rầy suy nghĩ của anh.

Bàng Kinh Phú dùng sức ném quả bóng lông đồ chơi trong tay ra sân, hai mắt nó ánh lên vẻ phấn khích, móng tay trượt trên sàn gỗ phát ra âm thanh chói tai, vẫy đuôi bổ nhào vào bãi cỏ rộng rãi trong sân.

Bàng Kinh Phú lại nằm xuống, đặt tay lên trán. Sau khi mừng rỡ lại lâm vào tâm trạng vô cùng hậm hực mất mác.

“Lão đại, lần này hẳn không có sai sót, chúng ta đã tìm kiếm hai năm, nói thế nào đi nữa cũng phải có chút manh mối.”

“Hai năm sáu tháng mười lăm ngày.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận