Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm, một lượng.” Nói xong, vu y lấy ra một con dao nhỏ, rạch lấy một ít máu từ lão quy rồi dùng máu của nó vẽ một lá bùa. Sau đó hắn ta vừa niệm chú vừa đốt lá bùa thành tro trong chiếc chén cầm ở tay. Hắn ta đổ một chén nước vào đó, cho lão khất cái uống một nửa, rót một nửa vào miệng lão quy, sau đó lại tiếp tục niệm chú.
Theo giọng đọc của hắn ta, lão quy bắt đầu quay liên tục, lão khất cái cũng cảm thấy tứ chi đau đớn như bị bẻ gãy. Nhưng để khỏi bệnh, ông ấy đành phải chịu đựng cắn chặt răng, không kêu đau một tiếng nào.
Đến khi vu y niệm chú xong, tứ chi lão khất cái khôi phục lại như thường còn tứ chi của lão quy đã trở nên tàn tật, không thể rụt người vào trong mai được nữa.
Vu y kê một đơn thuốc rồi đưa cho họ, dặn dò: “Kiên trì dùng trong nửa năm, tứ chi tàn tật và kinh mạch bị hoại tử sẽ hồi phục, cũng có thể đi lại bình thường.”
Tiểu khất cái nhận lấy đơn thuốc, kích động vái lạy vu y hai cái, sau đó cũng lạy Yến Tuyền và Tống Thanh Dương hai cái.
“Nghĩa phụ của ngươi đã hết tàn tật, các ngươi về trước đi.” Yến Tuyền nói rồi nhét ngân phiếu năm trăm lượng cho lão khất cái, nói: “Ngươi cầm tiền này mà đi bốc thuốc, mua đồ bổ, ra ngoài thuê một căn phòng sạch sẽ rồi lo liệu mở tiệm buôn bán nhỏ đi. Nhi tử ngươi còn nhỏ như vậy, ngươi định để nó làm ăn mày cả đời à?”
“Ân công nói phải, chắc chắn chúng ta sẽ ghi nhớ trong lòng. Sau này ân công cần giúp đỡ gì ở chỗ của chúng ta thì cứ việc sai bảo, chúng ta có chết ngàn lần cũng không chối từ.”
“Chuyện khác thì không có, nhưng ta hy vọng nếu như có cơ hội, ngươi nên tìm cha mẹ cho nhi tử. Bọn họ mất con, chắc chắn là đau lòng lắm.”
Lão khất cái gật đầu đồng ý, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương xách lão quy quay lại chỗ lão hán. Lúc nãy hỏi ra mới biết, thì ra mai rùa của lão quy có thể dùng làm pháp khí bói toán cho nên mới đắt như vậy.
Bán lão quy đi, cầm bạc, hai người cùng đi nơi đấu giá. Thật ra đấu thầu cũng chính là đấu giá, giao đồ cho ông chủ của nơi đấu giá, ông ta sẽ chủ trì cuộc đấu giá và đấu thầu, ai ra giá cao sẽ được mua.
Những món đồ có thể được đưa vào nơi đấu giá đều là bảo bối quý hiếm. Mấy viên nội đan của Yến Tuyền muốn bán với giá mấy trăm vạn lượng cũng không thành vấn đề.
Nhưng lần này Yến Tuyền chỉ muốn thăm dò giá cả chứ không định bán năm viên nội đan này. Nàng vừa bán được thân xác của mấy con yêu quái, trong tay có đến mười mấy vạn lượng. Nàng không thiếu tiền, cũng không biết nên mua pháp khí gì nên giữ mấy viên nội đan lại, lúc nào cần tiền sẽ đến chợ quỷ để bán.
Hai người ngắm nghía ở nơi đấu giá một lúc lâu, mãi đến khi đóng cửa lúc gà gáy mới rời đi cùng với những người khác.
Lúc ra ngoài, chân trời đã hửng sáng, hai người không về nhà ngay mà cầm theo xác của con chuột tinh đến phường Vĩnh An cho Hoa Thái Tuế làm bữa sáng.
Đàn mèo của Hoa Thái Tuế sống trong một ngôi nhà tranh ở phường Vĩnh An, đàn mèo cả lớn cả bé tổng cộng có hai mươi ba con. Vừa mới vào cửa, mấy chục đôi mắt xanh lục đồng loạt nhìn qua, nếu Yến Tuyền không có chuẩn bị từ trước thì đã bị chúng dọa sợ nhảy cẫng lên.
Dù bọn Hoa Thái Tuế đã ăn rất nhiều chuột nhưng đây vẫn là lần đầu tiên chúng nhìn thấy chuột tinh, con nào con nấy đều hưng phấn đi vòng quanh chuột tinh quan sát một lúc lâu.
“Mới giết tối hôm qua, nghe nói bổ hơn thịt chuột nên để lại cho ngươi.” Yến Tuyền nói với Hoa Thái Tuế, sau đó ra hiệu cho chúng ăn thử.
Nghe nàng nói vậy, Hoa Thái Tuế không khách sáo nữa. Nó vừa nhúc nhích, mấy con mèo lớn mèo bé cũng lao tới, mấy chục con mèo gặm cắn sạch sẽ con chuột tinh, ngay cả cái đuôi cũng không chừa lại.
Hoa Thái Tuế ăn xong bèn nâng chân lên, bắt chước con người vái lạy Yến Tuyền. Những con mèo con khác cũng học theo mà vái lạy họ, nhìn cảnh tượng này, lần sau nếu tìm chúng nó nhờ làm việc thì không cần nhắc đến cá nữa rồi.
Lúc rời khỏi phường Vĩnh An thì trời đã sáng chưng, Yến Tuyền lại đến y quán bốc mấy đơn thuốc để nấu canh quỷ. Nàng vẫn nhớ tới việc “phá quỷ thai” cho nữ nhi của Trịnh Bắc Du là Trịnh Uyển Ngôn.
Đến nhà Trịnh Bắc Du, Trịnh Bồi Phương biết tin Ngũ Thông Thần bị tiêu diệt còn không dám tin, mãi đến khi Tống Thanh Dương giúp hắn ta đánh vỡ bức tượng Ngũ Thông Thần thì hắn ta mới tin đây là sự thật. Người một nhà ôm đầu gào khóc một trận.
Trịnh Bắc Du đứng một bên liên tục lau nước mắt, cũng muốn ôm người nhà nhưng tiếc là người quỷ khác biệt, ông ấy không thể chạm vào họ được.
Đến khi họ khóc xong, Yến Tuyền mới đưa thuốc cho Trịnh Bồi Phương để hắn ta đi sắc canh quỷ cho nữ quyến trong nhà uống một chén thuốc trừ tà, đặc biệt là Trịnh Uyển Ngôn, nàng ấy cần phải uống nhiều hơn.
Lúc này bụng của Trịnh Uyển Ngôn đã to như cái trống, đi lại hết sức khó khăn. Sau khi uống chén thuốc, các nàng ấy đều thấy bụng đau quằn quại, dường như có gì đó đang chạy tán loạn trong bụng, không lâu sau, giữa hai chân họ chảy ra rất nhiều máu đen trộn lẫn với từng cục màu trong suốt.
Trịnh phu nhân và nhi tức còn đỡ, không lâu sau đã khá hơn, nhưng Trịnh Uyển Ngôn vẫn đang liên tục kêu đau.
“Yến tiểu thư, trong người Uyển Ngôn có quá nhiều tà khí, phải xoa bụng cho nó để tiêu trừ tà khí và máu đọng trong bụng mới được.” Trịnh Bắc Du chỉ cách.
Phải xoa thế nào đây?
Yến Tuyền sờ nắn bụng của Trịnh Uyển Ngôn một lúc vẫn không biết phải ra tay thế nào. May là Trịnh phu nhân có kinh nghiệm, giúp Yến Tuyền đỡ Trịnh Uyển Ngôn lên giường, gập chân nàng ấy lại rồi tách ra giống tư thế sinh em bé, sau đó Yến Tuyền vuốt bụng nàng ấy từ trên xuống dưới.
Yến Tuyền làm theo lời bà ấy, máu chảy từ giữa hai chân Trịnh Uyển Ngôn nhiều hơn đáng kể. Trong đống máu còn có rất nhiều cục màu trong suốt, những cục đó chảy ra thì bụng của Trịnh Uyển Ngôn cũng nhỏ đi nhiều.
Yến Tuyền thầm thấy vui vẻ, nghĩ rằng làm vậy là có thể đẩy hết tà khí ra ngoài. Nhưng giữa chừng lại bị kẹt, máu đen dần chuyển thành máu đỏ.
“Có chuyện gì vậy?” Yến Tuyền hỏi Trịnh Bắc Du.
Trịnh Bắc Du cũng lo lắng: “Máu đen và cục trong suốt đó chính là tà khí, bây giờ có máu tươi chảy ra có nghĩa là tà khí trong bụng đã tụ lại. Nếu tiếp tục xoa bóp có thể làm Uyển Ngôn mất mạng.”
“Vậy phải làm gì bây giờ?”
Trịnh Bắc Du cũng không biết, sốt ruột cào cào đầu, cuối cùng Trịnh phu nhân phải lên tiếng: “Đẩy xuống không được thì đưa tay vào móc ra luôn, giống như sinh em bé vậy.”
Yến Tuyền vẫn là cô nương chưa chồng, không biết sinh con là như thế nào, nghe Trịnh phu nhân nói mới biết khi sản phụ khó sinh, bà đỡ sẽ đưa tay vào trong cơ thể sản phụ giúp người đó kéo đứa bé từ trong bụng ra ngoài.
… Yến Tuyền chỉ mới nghĩ đến cảnh đó thôi đã thấy sợ rồi, nàng cúi đầu nhìn máu tươi chảy ra đầm đìa giữa hai chân Trịnh Uyển Ngôn rồi lại nhìn bàn tay đang hơi run lên của mình, nàng có thể đưa tay vào trong đó được không?
“Nếu ngươi biết thì làm cho nữ nhi của ngươi đi.” Yến Tuyền xích qua nhường chỗ, nhưng Trịnh Bắc Du không đồng ý, ông ấy cho rằng tà vật phải được lấy ra bởi người có bản lĩnh như Yến Tuyền.
Yến Tuyền cứng họng, rất muốn nói với ông ấy rằng người ra tay là Tống Thanh Dương, còn nàng chỉ dùng pháp khí để làm việc mà thôi. Nhưng cho dù họ đồng ý để Tống Thanh Dương làm thì nàng cũng không muốn Tống Thanh Dương móc vùng kín cho nữ nhân khác đâu.
Suy nghĩ một lúc, Yến Tuyền vẫn quyết định ra tay.
Nàng nói Trịnh phu nhân mang một chậu nước ấm tới, rửa tay sạch sẽ trước sau đó mới thăm dò vào trong hạ thể của Trịnh Uyển Ngôn.
Trịnh Uyển Ngôn còn nhỏ, cơ thể non nớt, huyệt cũng nhỏ, dù có máu tươi bôi trơn thì Yến Tuyền chỉ có thể nhét hai ngón tay vào, mà hai ngón tay thì không đủ để dùng lực, nếu cắm mạnh vào trong thì sợ nàng ấy bị đau. Trong lúc khó xử, Yến Tuyền nghĩ, chẳng lẽ mình phải nới lỏng cho nàng ấy trước?
Nhớ tới cảnh tượng Tống Thanh Dương nới lỏng huyệt non cho mình, Yến Tuyền nhíu mày lại, nàng không muốn dùng miệng chạm vào chỗ đó đâu!

Bình luận (0)

Để lại bình luận