Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em nghe không hiểu bọn họ nói chuyện.”

“Tự mình nghĩ cách.”

Bạch Vân Yển lại một lần nữa cảnh cáo hắn: “Anh không nhiều kiên nhẫn như vậy để xử lý chuyện cho chú , chú tốt nhất nên ở bên kia thành thật chút, lại có bác sĩ báo cho anh biết chú có hành động quá kích, anh bảo đảm sẽ cho người đem cô ấy mang về nước.”

Bạch Dương muốn thoá mạ anh hắn một chút, không ngờ anh hắn đã nhanh chóng cắt đứt điện thoại, tài văn chương bị nghẹn chỉ cho ra một câu thô tục.

Hiệu quả dược liệu qua đi, hắn ngồi trên xe lăn, đi tìm bác sĩ chữa trị cho cô.

Bệnh viện này hẻo lánh như một nông thôn, không có vài người biết nói tiếng Anh, Bạch Dương lấy ra phần mềm phiên dịch trên di động để cùng hắn giao lưu, hắn tiếp nhận đi nhìn thoáng qua, ngẩng đầu lại nhìn nhìn hắn.

Nam nhân có đôi mắt màu làm của người phương tây , quá tuổi trung niên trầm thục ổn trọng, đem điện thoại đưa lại cho hắn.

“Tôi hiểu được tiếng Trung, cậu có thể yên tâm cùng nói trò chuyện.”

Bạch Dương sửng sốt, nghĩ lại một chút, không phải Bạch Vân Yển cố ý tìm người biết tiếng Trung, để tiện cho Tiêu Trúc Vũ giao lưu đó chứ?.

“Vì sao Tiêu Trúc Vũ không nói lời nào,yết hầu của em ấy có phải đã bị thương hay không , ông trị đầu óc của em ấy lại đem giọng nói cũng trị hỏng rồi!”

“Cô ấy có thể nói chuyện bình thường, cũng có thể cùng tôi giao lưu bình thường .”

Bạch Dương kích động đập lên bàn: “Sao có thể, tôi một câu cũng chưa nghe em ấy nói !”

“Chẳng qua bì cô ấy không muốn cùng cậu nói chuyện mà thôi, cậu làm cô ấy cảm thấy không vui.” Ngón tay bác sĩ giao nhau đặt trên bàn, nghiêm trang nói với hắn: “Tôi đã nói với cô ấy, nếu gặp được người làm cô cảm thấy không vui , hoặc là người đáng ghét, có thể không cần phải nói, gặp được chuyện không muốn làm cũng có thể trốn tránh.”

“Cô ấy không nói chuyện cùng cậu, thực bình thường, căn cứ vào thái độ hai ngày này của cậu, cậu yên tâm, thời gian sau này, cô một câu cũng không thèm nói với cậu .”

“Ông có ý tứ gì.” Bạch Dương nổi giận: “Ông mẹ nó có ý gì! Là bác sĩ thì ghê gớm lắm sao, ông dựa vào cái gì mà không cho em ây cùng tôi nói chuyện!”

“Tôi là người đưa ra phương án trị liệu cho bệnh nhân, bao gồm cậu .” Hắn nâng tay lên , chỉ vào ngũ quan phẫn nộ không chịu khống chế của hắn, mặt không biểu tình cảnh cáo: “Cách xa người bệnh một chút.”

“Mẹ nó tìm chết! Đừng quên là anh tôi lấy tiền mướn ông, ông tin tôi đuổi ông hay không!”

Hắn nâng khóe miệng lên một chút, gật đầu: “Cậu có thể làm theo suy nghĩ của mình, nhưng đừng chạm vào người bệnh của tôi.”

Bạch Dương trước nay chưa từng bị người khác cười nhạo qua, càng miễn bàn vẫn là một người phương Tây, vung lên nắm tay muốn đánh vào mặt ông ta, nhưng lời cảnh cáo của anh hắn giống ma chú ở trong đầu hắn mà bồi hồi.

Chịu không nổi, buông tay, tức giận đẩy xe lăn ra bên ngoài .

Tới cửa phòng bệnh của Tiêu Trúc Vũ , bởi vì vài câu nói vừa rồi, tình tình hắn càng trở nên bực bội, cảm xúc không chịu khống chế, cảm giác như bị bóng đè , chính hắn cũng cảm giác được mình không còn không chế được chính mình nữa.

Thật muốn giết người, đánh người, đem nắm tay siết chặt dùng sức đập xuống tay vịn của xe lăn.

Ý nghĩ như vậy dẫn tới tim đập gia tốc quá nhanh, hô hấp ép tới khó chịu vô cùng, thống khổ đem đầu đánh vào trên cửa, loảng xoảng rung động!

Băng vải cột chắc trên trán , bị hắn trực tiếp đâm đến tản ra, hắn phiền, khó chịu, lòng bàn tay cùng lòng bàn chân đến ngứa ngáy khó nhịn, rõ ràng cái gì cũng chưa làm đã thấm ra một tần mồ hôi, thấm mồ hôi càng làm hắn khó chịu , muốn dùng cảm giác đau bức mình bình tĩnh.

Bạch Dương lần thứ tư rong huyết, hắn đã quá quen với đau đớn nên không thèm quản, học được cách tự hại mình để ngăn lại cảm xúc khi không khống chế được chính mình , đem đầu lăn lộn xuất huyết không chỉ một lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận