Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rõ ràng là cùng một câu chuyện, một kết cục. Là từ trong câu chuyện của nàng tiên cá nhìn thấy câu chuyện của bản thân mình.

Tại sao rõ ràng là cô nhưng tất cả công lao đều là của Lâm Tư Hạ? Cô bị anh hiểu lầm, bị anh sỉ nhục vì Lâm Tư Hạ. Rõ ràng cô đến trước, lại biến thành kẻ thứ ba trong cuộc tình này.

Rõ ràng là có hàng vạn lần cô nói tất cả sự thật với anh. Anh lại không tin bất kỳ một lần nào. Cho nên kết cục của cô mới chẳng khác nào nàng tiên cá kia.

Phó Nhược Hằng ôm lấy con gái, dau lòng mà nói: “Là bởi vì chàng hoàng tử đó mắt bị mù, tim bị chó tha, cho nên mới không nhận ra được người yêu mình. Cho nên kết cục của hắn ta là vĩnh viễn mất đi người mình yêu, cô độc đến già. Nếu như là con, con có đồng ý tha thứ cho chàng hoàng tử một lần không?”

“Người đã chết rồi, tha thứ hay không, có ý nghĩa gì nữa.”

Phải nhỉ, chàng hoàng tử đã vì sai lầm của bản thân mà đánh mất đi người yêu mình. Cô tuy trở lại, nhưng trái tim dành cho anh đã không còn như trước.

Nói không chừng cô vĩnh viễn cũng không muốn gặp lại hắn, không muốn hắn phá vỡ đi cuộc sống yên bình hiện tại của cô.

Không muốn cùng hắn dây dưa…

“Nói cho chú biết, hai năm qua con và mẹ sống như thế nào?”

“Mẹ bị mù nên chỉ có thể sống ở đây. Ba Tri Hành dọn vào để tiện chăm sóc cho mẹ, ba cũng rất tốt với con, nhưng gần đây ba nói ba đi công tác, sớm sẽ trở về.”

“Giữa chú và ba Tri Hành, con thích ai hơn?”

Tiểu An suy nghĩ một chút, Ba Tri Hành đã chăm sóc cô bé từ nhỏ đến lớn, cũng rất tốt với mẹ. Nhưng cô bé đối với Phó Nhược Hằng là một loại cảm giác thân thuộc đến mức khó mà cưỡng lại được.

“Con thích ba Tri Hành nhưng lại cũng thích chú nữa. Ba Tri Hành đều dẫn con đi ăn món ngon, dẫn con đến khu vui chơi giải trí. Còn chú thì đưa con đi học, nấu ăn ngon cho con. Hay là sau này chú và ba Tri Hành sống cùng với con luôn có được không?”

Lời của một đứa trẻ bốn tuổi cũng đỉ khiến cho Phó Nhược Hằng. Anh để lỡ bốn năm bên cạnh con gái nhưng lại để mất mười hai năm bên cạnh cô.

Đó là khoảng thời gian anh không thể bù đắp lại được cho con. Đó là khoảng thời gian đã có một người đàn ông khác thay anh chăm sóc cho cô và con. Một người đàn ông đã thay thế vị trí của anh trong trái tim cô.

“Vậy mẹ con có thích ba Tri Hành không?”

“Mẹ trước giờ chưa từng nói nhưng đều cười với ba Tri Hành. Có lẽ là mẹ cũng thích ba nữa.”

Nghe đến đây trái tim Phó Nhược Hằng không ngừng co rút. Thì ra hai năm anh không ở bên cạnh cô đã có một người thay anh chăm sóc và yêu thương cô.

Một người trân trọng cô, đối tốt với cô.

Có phải rời xa anh, cô mới có thể sống hạnh phúc hay không?

Cuối cùng hôm nay hắn cũng hiểu được cảm giác của làm người thứ ba thì ra chẳng hề dễ chịu gì.

Lúc cô còn ở bên cạnh anh, anh không biết cách trân trọng cô. Anh coi tình yêu của cô là chuyện đương nhiên. Anh chưa từng cảm thấy muốn trân trọng cô.

Đây là cái giá anh phải trả trong cuộc tình này.

Nhưng có phải là quá đắt rồi hay không?

Phó Nhược Hằng ôm lấy Tiểu An, cẩn thận kể lại một câu chuyện khác cho cô bé. Một câu chuyện có hậu, kể xong, nhìn sang đã thấy cô bé đã ngủ rồi.

Anh vẫn thức, lặng lẽ đắp chăn cho bé, tắt đèn đi ra bên ngoài. Anh đi đến hành lang lấy điện thoại ra gọi cho thư ký Chu.

“Tôi muốn ngày mai Trương thị phải phá sản. Ức hiếp ai lại dám ức hiếp người phụ nữ của Phó Nhược Hằng tôi.”

“Vâng, tôi sẽ lập tức làm ngay thưa Phó tổng.”

Anh để lỡ cô mười hai năm, bây giờ anh muốn dùng quãng đời còn lại để yêu thương và bảo vệ cho cô.

Cho nên anh rất không hài lòng khi ở sau lưng anh lại có người dám ức hiếp người phụ nữ của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận