Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quan Xuyên cạn lời, khó có thể nói được: “Tới mức này luôn sao, cô ấy vẫn chỉ là một cô gái mới mười sáu tuổi thôi mà, cô ấy không có nhiều tâm tư cong cong quẹo quẹo như vậy đâu.”

“Là mười bảy tuổi.” Vẻ mặt Khương Từ Niên vô cùng nghiêm túc mà sửa đúng lại.

“Cậu thật đúng là người điên mà.”

Sau khi Quan Xuyên rời đi, Khương Từ Niên vội vàng đi lên lầu, lúc nhìn thấy bộ dáng cô ngồi ở trên bàn an tĩnh, cúi đầu chăm chú đọc sách, trong lòng thở dài một hơi nhẹ nhõm, anh cũng không biết rõ cuộc nói chuyện vừa rồi của anh và Quan Xuyên cô có nghe thấy không, nếu có thì cô nghe lọt được bao nhiêu…

Bên cạnh đó là tấm màn cửa nhẹ bay phất phơ khi bị gió từ ban công thổi qua, cơn gió nhẹ chui qua khe hở của bức màn ren, lẳng lặng tiến vào trong phòng, lay động vài sợi tóc vươn bên gò má của cô, thế nhưng cô ngay cả mắt cũng không chớp một cái, nét mặt đều hiện lên vẻ nghiêm túc tập trung.

Hình ảnh đẹp đẽ bình yên này khiến cho Khương Từ Niên như lâm vào say mê đắm chìm trong đó, trên mặt toàn là vẻ si mê yêu thích say đắm, anh đứng dựa vai lên bức tường gần đó, đầu hơi nghiêng tựa vào mải mê ngắm nhìn hình ảnh trước mắt.

Rốt cuộc, anh cũng có thể nghênh đón được người con gái mà mình hằng thiết tha ước mơ, nguồn sinh lực của sự sống.

Lê Đông quay đầu lại, liền nhìn thấy ánh mắt âm trầm thèm khát khiến người lạnh sống lưng của Khương Từ Niên, cô lên tiếng thì thầm nói: “Trang Hạ ở trong tay của Quan Xuyên sao?”

Lúc nãy Lê Đông lén lút chạy đến gần cửa, nghe được hai người họ nói chuyện vài câu, Quan Xuyên nói Trang Hạ quá yếu, không chơi được.

Khương Từ Niên nghe cô hỏi liền đứng thẳng người lên, đôi chân dài di chuyển bước tới gần cô, mặc dù anh lo sợ cô sẽ tức giận, nhưng rốt cuộc vẫn đem chân tướng mọi chuyện nói cho cô biết.

“Cô ta ngã từ trên lầu xuống, rơi vào hôn mê biến thành người thực vật, rất có khả năng sẽ không tỉnh lại.”

Lê Đông im lặng, không hề hé răng nói gì.

Từ lâu cô liền biết Quan Xuyên là một kẻ biến thái, nhưng vì cái gì anh ta sẽ để mắt tới Trang Hạ thì cô không rõ lắm.

“Lần trước anh hỏi em, có muốn để anh đưa chị ấy về nhà, thời điểm đó chị ấy cũng đã nhảy lầu sao?”

“Không phải, lúc anh đến căn hộ chung cư của Quan Xuyên nhìn qua, khi đó cô ta vẫn còn ổn, chỉ là bộ dáng bị tra tấn đến có chút không nhìn ra dáng vẻ ban đầu thôi.”

Lê Đông nản lòng nhụt chí mà quay đầu lại, Khương Từ Niên bước tới bên cạnh người cô, ngồi xổm xuống, cằm gác ở trên đùi, ngẩng đầu nhìn Lê Đông, ánh mắt mang theo khẩn cầu kèm với sự yêu thích.

Lê Đông cảm thấy bực bội trong lòng, đem chân dịch sang chỗ khác, giọng điệu chán ghét nói một câu: “Đừng chạm vào tôi.”

Khương Từ Niên cười, không chút nào ngần ngại mà nói ra lời chọc trúng miệng vết thương trong lòng cô: “Em có phải đang cảm thấy ray rứt áy náy hay không, vì lúc ấy em đã không đồng ý để anh đem Trang Hạ đưa về nhà.”

“Nếu như vậy, cô ấy sẽ không từ trên lầu mà nhảy xuống, cũng sẽ không bị biến thành người thực vật, hiện tại nói không chừng một nhà bốn người đã có thể đoàn tụ, bình an sinh hoạt ở bên nhau rồi.”

Lê Đông mở to hai mắt, đáy mắt nhen nhúm lên ngọn lửa giận dữ làm cho cô không có biện pháp bình tĩnh trở lại, cô mặc kệ hậu quả mà đánh một cái tát lên trên mặt Khương Từ Niên, mặt Khương Từ Niên bị lực tác động mà xoay qua một bên, vẻ tươi cười bên khóe miệng bỗng chốc cứng đờ, cương cứng tại chỗ.

Lê Đông đẩy ghế lui về phía sau, nhỏm người đứng dậy.

“Chị ấy có chết cũng không có chuyện gì liên quan đến tôi cả! Từ trước đến nay, tôi cũng chưa từng xem chị ấy là người nhà của mình, tôi cũng không cần anh ở đây mà suy đoán nghiền ngẫm ý nghĩ của tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận