Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cắn tay, để lại dấu hôn làm ký hiệu, ngực khủng quyến rũ sau lớp áo sơ mi áp vào mặt, phúc lợi vú cong mông vểnh của ba chồng (phần 1)
Con thỏ nhỏ bị xoa tròn làm thịt cũng hoàn toàn sắp biến thành một cục bột nhão, mặc dù thở hổn hển cắn người nhưng cũng không có một tí sức lực nào, ngay tiếp theo bị đè lên sau gáy, khóe miệng của lão đàn ông cong lên: ”Tự giận mình à?”
Tô Mộc phẫn uất nhìn hắn, ánh mắt hồng hồng, trong hốc mắt vẫn còn ướt át mềm mại, trông như thể trời sắp mưa ngay lập tức, vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Cắn tay hắn, nghiến răng nghiến lợi trước miệng cọp, Thẩm Huyền Vũ rít lên một chút, sau đó mở miệng, giọng nói cũng trở nên khản đặc: ”Dùng thêm sức đi, nếu không ba còn tưởng…”
Gió ấm thổi tới bên tai, mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người lão đàn ông xông vào đầu Tô Mộc mơ mơ màng màng, theo bản năng ngậm miệng cọp của lão đàn ông nuốt nước miếng, nhưng đầu lưỡi vào lúc này lại vô tình liếm qua miệng cọp của lão đàn ông, rõ ràng Tô Mộc có thể cảm giác được thân thể của Thẩm Huyền Vũ đang đè trên người mình hơi cứng lại, ngay lập tức liền rảnh rỗi nhéo nhéo cằm cậu ——
”… Con đang tán tỉnh ba đó~”
Tô Mộc trợn to hai mắt, vành mắt đỏ bừng nhìn Thẩm Huyền Vũ, ngây ngô sững sờ, thoạt nhìn giống hệt con thỏ nhỏ bị hù dọa cho sợ choáng váng, gương mặt tràn ngập vẻ khó tin.
Lòng bàn tay của lão đàn ông hơi chai sạn, lúc cọ xát lên gò má mịn màng của Tô Mộc có hơi thô ráp, làm rát da, nhưng Tô Mộc theo bản năng muốn né tránh, lại giống như có dòng điện chạy xuyên qua da thịt tới nơi bị ma sát, Tô Mộc lập tức cảm thấy nơi bị chạm vào tê dại, ngay cả da đầu cũng tê rần cả lên.
”Muốn cắn thì cắn đi.” Thẩm Huyền Vũ khẽ ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt hồng hồng kia, khi cúi đầu một lần nữa, đôi môi ấm áp lại rơi xuống cổ con thỏ nhỏ.
Tô Mộc không kịp né tránh, chỉ cảm thấy trên cổ mình hình như bị gặm một cái, đôi môi ấm áp ở lại lâu trên làn da, nơi đó cảm giác cứ như bị lửa đốt cháy, da thịt nóng rực, cục xương tinh xảo ở cổ họng khẩn trương đến độ lăn lên lộn xuống, cổ họng tựa như cực kỳ khô cạn, đầu lưỡi tê dại.
Rõ ràng là hôn trên cổ, nhưng không hiểu sao Tô Mộc còn cảm thấy tức giận sâu sắc hơn so với hôn môi lúc vừa rồi!
Khó trách hắn không ngại bị cắn vào tay, hóa ra là còn có động tác quá đáng hơn ở phía sau!
Tô Mộc nghiến chặt răng, da cọp bị cắn rách, thậm chí Tô Mộc còn có thể cảm giác được vị sét gỉ nhàn nhạt, ý thức được là máu thì liền nhíu chặt chân mày, theo bản năng buông lỏng hàm răng.
”Sao không cắn nữa?” Âm thanh của Thẩm Huyền Vũ khàn khàn, ánh mắt thâm thúy.
Tô Mộc tức giận cắn răng, nghiêng đầu đi.
Chẳng qua là cậu như vậy lại khiến chiếc cổ trần nhẵn nhụi sáng bóng không tì vết lộ ra, thịt đưa đến mép thì không có lý gì lại không ăn, Thẩm Huyền Vũ thông suốt đạo lý này, chẳng những hắn muốn ăn, mà còn phải há miệng thật to rồi cắn.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận