Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hay là vì không muốn kết hôn nên cô không thèm để ý?
Ánh mắt Nghiêm Kỷ không hiểu nhìn cô: “Đợi anh trở về chúng ta sẽ chụp ảnh cưới sau đó thông báo đầy đủ tin tức.. Anh sợ anh không ở bên cạnh em, người khác lại lấy chuyện này ra làm lớn chuyện.”
Mộc Trạch Tê nghe xong không khỏi thất thần.
Nghiêm Kỷ thật sự muốn kết hôn với mình? Mình sống cả đời với Nghiêm Kỷ? Dành trọn phần đời còn lại cho nhau? Thật sự có thể sao…
Nghiêm Kỷ thấy cô ngẩn người không có phản ứng, sau đó bất giác cúi đầu không trả lời lại, không biết đang suy nghĩ gì.
Trong lòng Nghiêm Kỷ càng phiền hơn. Mộc Trạch Tê đã nằm trong lòng bàn tay anh nhưng dường như đến tận bây giờ anh đều không nắm bắt được cảm xúc của cô.
Bởi vì cô không yêu anh sâu sắc như anh yêu cô, mà chính anh lại hay lo được lo mất, nên anh phải giữ chặt lấy cô.
Đáng ghét, Nghiêm Kỷ nghĩ hay làm cô một lần trước.
Nghiêm Kỷ bế con trai, dỗ con ngủ rồi để trong nôi.
Anh bế Mộc Trạch Tê đi về phía giường, Mộc Trạch Tê liền biết anh có ý gì, bắt đầu sốt ruột: “Con trai còn ở đây!”
Nghiêm Kỷ đẩy cô lên trên giường, lập tức xóc áo ngủ lỏng lẻo của cô lên.
Hai bầu ngực lớn đang trong thời kỳ cho con bú nhảy ra ngoài, trắng nõn hơi lay động.
Nghiêm Kỷ vừa sờ ngực vừa đè cô xuống.
Anh ngậm chặt môi cô gặm cắn, dùng thứ cứng rắn dưới hông chọc vào cô: “Vậy chút nữa em nhỏ giọng thôi, đừng quấy rầy con trai, thằng bé tỉnh dậy là không hay đâu.”
Mộc Trạch Tê hiểu được ám chỉ của Nghiêm Kỷ… liền phát hiện không ổn.
Nghiêm Kỷ phải ra ngoài lâu như vậy, chắc chắn sẽ rất nhớ cô. Lúc ở cữ không làm gì được, bây giờ Mộc Trạch Tê đã hồi phục rồi, cũng nên thân mật một chút.
Nghiêm Kỷ đè Mộc Trạch Tê, bàn tay dùng lực nhào nặn núm vú non mềm, xoa nắn ngực lớn.
Đầu lưỡi mềm mại liếm xung quanh quầng vú, lại đưa lưỡi trêu chọc núm vú căng lên như quả anh đào vì cho con bú của Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê đang trong thời gian cho con bú nên núm vú rất nhạy cảm, kích thích như vậy núm vú liền cứng lên.
Thân thể Mộc Trạch Tê run rẩy, liền kêu lên đẩy Nghiêm Kỷ: “Nghiêm Kỷ! Đừng liếm nữa! Lát nữa lại chảy sữa!”
Nghiêm Kỷ mắt điếc tai ngơ, chôn mặt trong ngực Mộc Trạch Tê ngửi mùi thơm sữa mẹ của hai bầu ngực cô.
“Con đã ăn no, em thường xuyên bị trướng sữa, chảy ra một chút cũng không có sao.”
Nghiêm Kỷ tiếp tục liếm núm vú, ngậm núm vú ở trong miệng sau đó dùng đầu lưỡi ướt át liếm lúc nặng lúc nhẹ, trêu chọc cô.
Không giống như đứa bé sơ sinh mút, người đàn ông rất có kỹ xảo, trêu chọc mang theo dụ dỗ, rất nhanh đã khiến Mộc Trạch Tê không chịu được.
Bàn tay ấm áp của Nghiêm Kỷ sờ loạn khắp nơi, giống như có dòng điện lưu luyến vuốt ve trên người Mộc Trạch Tê.
Hô hấp Mộc Trạch Tê trở nên dồn dập, toàn thân tê dại giống như bị điện giật. Ngực cô lên xuống kịch liệt, hai bầu ngực phập phồng rất rõ ràng.
Hai chân không nhịn được kẹp lại ma sát.
Nghiêm Kỷ nhìn cô động tình, môi mỏng mở lớn, ngậm hết ngực lớn của cô vào, liếm xung quanh.
Mộc Trạch Tê cho con bú đã có thói quen, cô theo bản năng ôm lấy đầu Nghiêm Kỷ đè xuống thấp hơn.
Nghiêm Kỷ cũng thuận thế mút càng nhiều, tiếng mút ngực vang lê chậc chậc.
Một tay còn lại hướng xuống phía dưới Mộc Trạch Tê tìm kiếm, vừa sờ đã thấy ướt. Nghiêm Kỷ nhếch môi cười xấu xa, ngón tay khuấy đảo làm cho dâm thủy chảy ra kêu lép nhép liên tục.
Anh liếm khuôn mặt đỏ bừng của cô: “Tê Tê, em ướt rồi.”
Mộc Trạch Tê cũng nghe thấy tiếng nước kia, cô xấu hổ che kín mặt.
Cô vừa sinh con, lại đang trong thời gian cho con bú, những thứ bổ dưỡng ăn cũng không ít, vì vậy mặt mày đều rất hồng hào.
Nghiêm Kỷ thỉnh thoảng cọ xát cô vài lần, cô đều mặt đỏ thở gấp, vừa nhạy cảm vừa đa tình. Vì cô đang ở cữ cho nên hai người cũng không thân mật thực sự.
Nghiêm Kỷ cũng biết bây giờ Mộc Trạch Tê mẫn cảm, gương mặt đỏ ửng mềm mại giống như màu đỏ ướt át hồng nhuận sau khi hai người lên giường.
Phụ nữ mang thai quyến rũ, phụ nữ sinh con cũng quyến rũ. Mộc Trạch Tê lúc nào cũng quyến rũ anh, thường khiến cho anh không khống chế được.
Cho nên anh cố ý trêu chọc cô, kích thích ham muốn của cô.
Anh cởi quần lót ướt đẫm của Mộc Trạch Tê xuống.
Tách bắp đùi của cô ra, hai ngón tay tách cánh hoa ra xem. Đầu ngón tay hơi lạnh chạm vào huyệt nhỏ đầm đìa nước, tiểu huyệt run rẩy không ngừng khép mở, cực kỳ đẹp mắt.
Đầu Mộc Trạch Tê nổ tung, giãy giụa muốn khép hai chân lại: “Đừng nhìn! Đừng tách ra!”
Sau khi phụ nữ sinh con, cho dù nơi riêng tư không thay đổi quá nhiều nhưng vẫn không nhịn được sợ hãi chỗ kín của mình bị thay đổi.
Nghiêm Kỷ không cho cô khép chân lại, càng tách rộng hai chân của cô ra thêm, đầu chen vào liếm hoa huyệt đang xấu hổ thẹn thùng ướt át của cô.
Tay xoa xoa âm đế của Mộc Trạch Tê, môi mỏng mút âm đế khiêu khích, tay kia chậm rãi cắm vào khuấy động mở rộng cho cô.
Mộc Trạch Tê hét lên một tiếng, lại nghĩ đến đứa nhỏ nên đành nhịn xuống, chỉ là thân thể cứ run lên bần bật mãi không dứt.
Huyệt nhỏ co rút liên tục, mút chặt lấy ngón tay anh. Cảm nhận được cảm giác co rút đã lâu không thấy của huyệt nhỏ, Nghiêm Kỷ cảm thán thành tiếng.
“Thay đổi thật rồi này, càng trở nên ẩm ướt, còn biết kẹp chặt nữa chứ. Ngón tay của chồng vừa đi vào đã hút lấy hút để, thèm dương vật của chồng lắm rồi đúng không?”
Mặt Mộc Trạch Tê đỏ bừng vì xấu hổ khi nghe thấy những lời hạ lưu của anh. Cô khẽ nghiêng đầu, nhìn bé cưng đang ngoan ngoãn nằm ngủ trong nôi.
“Con còn ở đây! Anh đừng dạy hư đứa nhỏ!”
Một đứa trẻ sơ sinh thì hiểu gì chứ.
Nhưng nhìn dáng vẻ hờn dỗi vì xấu hổ của cô, trong lòng Nghiêm Kỷ cảm thấy rất thỏa mãn. Không thể không kết hôn được, trước khi mang cô về nhà cất giấu, Nghiêm Kỷ thấy không an tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận