Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay lúc cô muốn lêи đỉиɦ lần nữa, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên trong túi quần đã bị cởi ra.
Tạ Thu Thủy thoại…”
Đi ra ngoài công tác, có rất nhiều việc phải làm, không nghe điện thoại sẽ bị dồn ứ lại.
Giang Viễn dừng lại, tiếng thở dốc của hai người đan xen. Cả người Tạ Thu Thủy mềm nhìn, vừa nhổm dậy đầu đã choáng váng, nên Giang Viễn lấy điện thoại giúp cô.
Tạ Thu Thủy nhận lấy di động, vừa nhìn dãy số hiện lên, đã vô thức lấy chăn che người, ra hiệu cho Giang Viễn: “Suỵt”.
Là điện thoại của Trình Hiểu Lễ.
“A lô?”
Cô đã bình ổn hơi thở nhưng bên kia Trình Hiểu Lễ vẫn nhanh chóng nghe ra cô có điều bất ổn: “Bên cạnh em đang có người?”
Phòng lớn yên tĩnh như vậy, không mở loa nhưng Giang Viễn cũng có thể nghe thấy.
Cậu ta lật chăn của Tạ Thu Thủy, tách hai chân của cô ra, ngón tay chơi đùa trên hoa huyệt của cô.
Tại sao đàn ông đều thích chơi đùa như vậy?
Tạ Thu Thủy đè nén hơi thở dốc, sợ Trình Hiểu Lễ nói ra cái gì đó quá đáng, vừa đẩy Giang Viễn ra vừa nói:
“Đúng vậy, em còn đang làm việc.”
“Sao muộn thế rồi còn tăng ca?” Trình Hiểu Lễ chẳng hề mất tự nhiên về quan hệ của hai người: “Còn bao lâu nữa thì xong?”
Tạ Thu Thủy liếc nhìn Giang Viễn.
Giang Viễn giơ tay ý chỉ hai.
Tạ Thu Thủy: “Hai phút.”
Cả người Giang Viễn run lên.
Hai phút thì làm được cái gì ?!
“Vậy anh chờ em.”
Tạ Thu Thủy bị đầu ngón tay làm cho khó chịu, không kiềm chế được kẹp hai chân lại, kẹp cả ngón tay Giang Viễn ở bên trong.
Cô dựa vào đầu giường: “Anh… có chuyện gì không?”
Tiếng Trình Hiểu Lễ đột nhiên rất nhỏ: “Anh muốn nghe giọng của em.”
Người này bệnh à.
Bạn tình đi rồi thì tìm một bạn tình khác chứ, dán chặt vào cô làm cái gì?
Tạ Thu Thủy cũng chỉ có thể mắng chửi trong lòng.
Cô khó chịu nói: “Bây giờ nghe thấy rồi chứ? Sau khi em kết thúc còn… ừm… còn phải làm rất nhiều việc.”
Động tác của Giang Viễn vẫn là nhẹ nhàng chậm rãi, chưa từng đột ngột mạnh lên, nhưng chỉ cần nhẹ nhàng chà xát như vậy vẫn làm cho Tạ Thu Thủy thiếu chút nữa kêu thất thanh.
Trình Hiểu Lễ im lặng rồi nói: “Tiểu Thủy em đang tự thủ da^ʍ à?”
“Em… Em không có!”
“Tiếng thở gấp của em anh nghe rất quen.” Trình Hiểu Lễ bỗng nhiên tự kỷ: “Có phải em nghe thấy giọng anh đã ướt rồi không?”
Tạ Thu Thủy: “… Không có.”
Cô đâu có ướt?
Rõ ràng là cứng.
Nắm tay cứng rồi.
Dù sao Trình Hiểu Lễ cũng nhìn không thấy biểu cảm nhe răng trợn mắt cùng khinh thường của cô qua điện thoại.
Trình Hiểu Lễ chợt hung ác nham hiểm: “Vậy sao giọng em lại biến thành như vậy? Là bởi vì bên cạnh em có đàn ông sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận