Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi nhịn anh thật lâu rồi! Khương Từ Niên, anh đem tôi đưa tới nơi này, còn không phải là vì muốn nhốt tôi lại sao! Nói cái gì mà đây là cho tôi một gia đình mới chứ, cho dù lấy cái cớ dễ nghe như vậy nhưng cũng chẳng thể che giấu được hành động và suy nghĩ ghê tởm của anh đâu!”

Khương Từ Niên chậm rãi đứng lên, thân hình với chiều cao gần một mét chín của anh đối với cơ thể nhỏ nhắn như Lê Đông mà nói, thì anh giống như một con quái vật khổng lồ, nét mặt âm u hung bạo quen thuộc lại lần nữa hiển hiện ra trên gương mặt anh, cả người tản mát ra một cổ ác ý hung tàn đầy nguy hiểm chết người.

Khương Từ Niên mím chặt môi, áp lực vô hình bao phủ quanh thân anh ấy, cặp mắt đen tối như hồ nước chết lặng nhìn chằm chằm vào mặt Lê Đông, kìm nén cơn giận dữ tàn bạo.

Lê Đông cũng tức giận đến đỏ mắt, hít cái mũi đỏ bừng của mình, kiên cường cậy mạnh ngẩng đầu lên đối diện với anh, một bộ dạng quật cường quyết không chịu thua.

“Anh muốn đánh tôi phải không, vậy thì đánh đi! Tôi bảo anh đánh đó! Dù sao, căn nhà này cao nhất cũng chỉ có ba tầng thôi, dù bị ném xuống tôi cũng không chết được đâu! Cùng lắm thì anh lại đem tôi nhốt ở trong cái phòng này khiến cho cả đời tôi đều không thể đi ra ngoài được!”

Khương Từ Niên hơi ngưỡn cằm lên, đầu lưỡi ở trong khoang miệng chuyển động qua lại, một bên gò má bị đánh kia vẫn có cảm giác đau nhói, vẻ mặt bao trùm một mảnh âm u tàn khốc cộng với một tầng sương mù lạnh lẽo, khiến cho người khác không rét mà run.

Khương Từ Niên nâng tay lên, Lê Đông hoảng loạn mà nhắm mắt lại, theo phản xạ mà đầu hơi ngưỡng về phía sau, tuy nhiên cơn đau đớn như dự kiến cũng không có đánh úp lại, mà chỉ cảm nhận được vòng tay anh ôm lấy đầu cô kéo sát vào trong lồng ngực của mình.

Gương mặt Lê Đông chôn ở trước ngực anh, một hơi hít sâu qua đi liền phát hiện mùi hương chanh của nước giặt vốn dĩ ở trên quần áo của anh đã biến mất, thay vào đó lại là hương hoa hồng ngọt ngào thanh mát.

“Anh không đánh em đâu, đừng sợ.”

Khương Từ Niên men theo mái tóc dài thẳng mượt của cô, dịu dàng chậm rãi vuốt ve từ đỉnh đầu xuống đến bả vai cô, ngay trên đỉnh đầu Lê Đông là yết hầu hơi nhô ra của cô, âm thanh trầm thấp trong lồng ngực vang vọng rung động mang theo từ tính hấp dẫn.

“Em nói những chuyện đó anh đều có thể làm được, em cũng không có đủ năng lực khả năng để phản kháng chống đối tôi đâu, sở dĩ anh không đối xử với em như vậy, chính là bởi vì anh muốn thay đổi hình tượng của anh ở trong lòng em đó.”

“Chúng ta quay trở lại lúc mới vừa quen nhau đi, có được không, không phải lúc đó em thật tình thích anh sao, em còn luôn đối với anh cười kia mà, nắm tay cũng tốt, ôm anh cũng được, trốn trong lồng ngực anh khóc lóc nhõng nhẽo cũng chẳng sao. Nếu yêu anh khiến em thấy thật khó,thì trước tiên, em có thể đừng chán ghét anh nữa được không.”

Lê Đông ở trong lồng ngực anh phát ra một tiếng cười mang ý tứ hoang đường, giọng điệu nói chuyện uyển chuyển bay bổng giống như đang làm nũng, lại giống như trào phúng.

“Vậy anh có thể để tôi cũng đánh gãy chân hoặc chém vài nhát dao xuống đó hay không hả.”

Bàn tay đang vuốt ve đầu tóc cô của Khương Từ Niên bỗng dưng tạm dừng lại.

Lê Đông đẩy người anh ra, trên gương mặt tràn đầy chán ghét: “Anh ở trước mặt tôi giả vờ cái gì hả, không nghe qua câu chó không đổi được ăn phân sao, Khương Từ Niên, anh vốn chính là cái loại chó đó.”

Thời tiết đã thay đổi bắt đầu vào mùa đông.

Nhà ấm trồng hoa hồng khó có thể nở hoa, nhưng lại mọc ra vài nụ ho nho nhỏ non nớt.

Mỗi ngày, Khương Từ Niên đều vô cùng chăm chỉ, dùng hết tinh thần và sức lực mà chăm sóc chậu hoa hồng đặt trên bệ cửa sổ, vì muốn làm cho nó sinh trưởng tươi tốt hơn, nên hoa kia vốn dĩ hoa được trồng trong nước thì anh lại nhổ lên đem trồng ở trong đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận