Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Trí Tình không chỉ là một con hồ ly mà còn là một con cáo g͙ià nghìn năm tuổi.
Bởi vì anh ta dám bẫy cả “quân sư” của nhà họ Triệu là ông.
Đúng là một người thừa kế tuyệt vời.
Ông vỗ vai con trai, nếu tất cả mọi người đã giải tán thì bọn họ không thể đứng ở chỗ này tiếp nữa.
Hai người bọn họ đe0 mặt nạ lên, bước ra khỏi cửa, ngồi vào tɾong chiếc xe Triệu Lăng Hiên lái khi đến đây.
Triệu Lăng Hiên khởi động xe “Bây giờ chúng ta về nhà ư?”
“Không, chúng ta ngủ ở khách sạn một đêm, con đã cầm tàn thuốc chưa?”
“Con có cầm the0 rồi, ngày mai con sẽ đem đi xét nghiệm sau đó đẩy Trần Xung đi chịu chết thay the0 như kế hoạch… Bố ơi, chuyện tối hôm nay… Chúng ta có cần báo cảnh sát không? Lộ Lộ thì phải làm sao bây giờ?”
“Thôi, vừa rồi Đường Trí Tình nói đúng lắm, hôm nay cậu ta không ở đây, chúng ta cũng không ở đây. Chúng ta đừng báo cảnh sát, cứ coi như cô ấy vẫn mất tích, chúng ta không biết cô ấy ở đâụ Ngày mai tất cả mọi người sẽ biết được tin nhà họ Trần có người dùng súng phi pháp, những người phụ nữ đó sẽ phụ trách tuồn tin tức này ra ngoài. Cùng lúc đó con đi làm xét nghiệm xong sẽ đưa kết quả cho bác cả, tất nhiên bác cả sẽ xử lý nhà họ Trần, chuyện nhà họ Trần làm là thật, có vài tên phóng viên to gan sẽ đào bới ra chuyện tiệc tình du͙c ngày hôm nay, bác cả sẽ nghi ngờ người nhà họ Trần bắt cóc Lộ Lộ, nếu hỏi những người khách tham gia bữa tiệc đó, bọn họ có thể chỉ ra và xác nhận Lộ Lộ đã từng xuấthiện ở đó, thậm chí còn bị người ta cưỡng ép. Nhưng bọn họ không biết bố và con, chúng ta sẽ không bị lộ đâụ”
Triệu Lăng Hiên nói “Nhưng Trần Xung đã từng gặp con rồi.”
“Cậu ta không dám nói đâu, cha của cậu ta cũng không dám, bọn họ đã đắc tội với nhà họ Đường và nhánh nhỏ của nhà họ Triệu, bọn họ cần nương tựa vào chúng ta để bay ngược gió.”
Triệu Lăng Hiên nhìn về phía Triệu Thanh Yến đang ngồi trên ghế lái phụ, tɾong lòng có cảm giác tôn thờ “Con biết rồi. Bố suy nghĩ cặn kẽ quá, con lại không làm được như vậy.”
Triệu Thanh Yến chớp mắt, ánh mắt trở nên đượm buồn, ông nhìn về phía thành phố xa hoa ở bên ngoài cửa sổ “Bố con sáng suốt cả đời, nhưng vẫn không thể nhìn thấu lòng người.”
“Là vì Lộ Lộ sao? Bố ơi, thật ra anh Đường không phải là người xấu đâu, cha đừng lo anh ấy sẽ làm gì Lộ Lộ. Có lẽ hôm nay anh ấy làm như vậy chỉ vì tò mò vì sao chúng ta lại chọn Lộ Lộ mà thôi, con cảm thấy Lộ Lộ sẽ quay trở về với chúng ta.”
Tâm trạng của Triệu Thanh Yến tối nay rấtkhông tốt “Người có thể trở về, nhưng có nhiều thứ sẽ không thể nào quay về được nữa con à.”
Ông ấy là người biết khống chế cảm xúc sẽ không để cho người khác nhìn thấy mình chật vật, khổ sở đâụ
Triệu Thanh Yến đột nhiên hỏi “Tiểu Hiên à, con có hận bố không?”
Triệu Lăng Hiên biết rõ cha mình đang nói đến chuyện gì.
Anh im lặng vài giây, nhìn chằm chằm vào con đường phía trước “Con không hận bố.”
Triệu Thanh Yến trách móc anh “Con đang nói dối.”
Ông chỉ cần nghe là biết con trai của mình đang nói thật hay nói dối.
Triệu Lăng Hiên nhỏ giọng nói “Bố à, tất cả đã là chuyện quá khứ rồi, chúng ta đừng nhắc lại nữa nhé.”
Triệu Thanh Yến đồng ý “Ừm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận