Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu tao hóa, sướng như vậy sao? Tao bức vẫn luôn kẹp, có phải muốn cha làm con sướng đến bay không?” Thích Kỳ Niên vừa thao cô vừa cắm cô dịch đến mép giường “Để con mèo nhỏ nhìn kỹ xem, con động dục như thế nào.”
“A… Đừng mà, cha, không được… Ừm ừm…” Minh San căn bản không có sức lực đối kháng với cha, chỉ có thể để mặc hắn vừa thao vừa đẩy về trước.
Cảm giác sảng khoái hết đợt này tới đợt khác cọ rửa thần kinh của cô, khiến đầu óc và cơ thể cô tê dại, hoa huyệt co rút càng lúc càng nhanh.
Nhưng mà côn thịt của cha không ngừng cắm tới chỗ sâu, lực eo của hắn quá mức kinh người, thời gian thao lộng dài như vậy, vậy mà tốc độ chưa từng giảm đi, còn càng thao càng mạnh bạo.
Mà Minh San giống y như búp bê vải bị rút cạn linh hồn, để mặc hắn khống chế cơ thể cô và du͙c vọng.
“Cục cưng, con xem nó nhìn nghiêm túc như vậy, con không muốn cho nó thấy rõ hơn à?” Hắn xấu xa kích thích cô.
Minh San chỉ cảm thấy trái tim kinh hoàng, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Thấy cha sắp đẩy cô xuống giường, cô không nhịn được run rẩy lên, hoa huyệt cắn chặt lấy côn thịt của cha, cắn đến hai người đều sảng khoái.
Thể xác và tinh thần cùng bị kích thích, khiến Minh San căn bản không kiên trì được lâu.
Khi một chân chạm lên mặt đất, cô kẹp chặt lấy côn thịt của cha run rẩy cao trào, cửa huyệt vốn bị côn thịt lấp kín trào ra càng nhiều chất lỏng, dọc theo bắp đùi chậm rãi chảy xuống.
“Ừm… A a…”
Khi cao trào cô hoàn toàn làm lơ con mèo nhỏ, khoáı cảm truyền khắp toàn thân, khiến cô trầm mê thật sâu vào bên trong.
Thích Kỳ Niên cảm nhận được nhỏ khít bên trong cơ thể con gái, sướng đến mức thở dốc, cũng không đẩy cô về trước nữa, cứ ngồi ở mép giường nhanh chóng cắm vào rút ra, đâm cho giữa đùi vang bạch bạch.
Sau khi va chạm một trận điên cuồng, hắn cũng không chịu đựng nữa, ôm chặt lấy eo con gái bắn từng dòng tinh dich vào trong cơ thể cô.
Minh San bị thao đến biểu cảm có chút hoảng hốt, một lúc lâu sau mới phát hiện mèo trắng đã không ở trên gối mềm, không biết trốn đi đâu.
Cô mệt đến mức không muốn cử động, mỗi lần làm một lần với cha, cảm giác đều giống như chết một lần.
Thích Kỳ Niên không lăn lộn cô nữa, ôm cô nằm trên giường xong thì lấy khăn lông lau cơ thể cho cô.
Toàn bộ quá trình Minh San đều không hé răng, nhắm mắt như đã ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận