Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phải, phải, là chồng xấu, là chồng thường xuyên trêu Tê Tê phát khóc.” Nghiêm Kỷ cúi người ghé sát vào Mộc Trạch Tê, hôn lên môi cô, quấn quýt lấy môi lưỡi cô, hai người trao nhau nụ hôn nồng cháy.
Ngọn lửa dục vọng trong người Mộc Trạch Tê lại bị anh đốt lên, cả người như trôi nổi trong làn nước, thoáng cái đã mềm nhũn.
Hai mắt mê ly, ý thức bay xa, chỉ còn biết ngửa đầu hôn Nghiêm Kỷ say đắm.
Nghiêm Kỷ nhanh chóng cởi sạch quần áo của mình, lộ ra thân thể cường tráng, cả người anh phủ lên Mộc Trạch Tê, côn thịt to lớn đã cứng ngắc, ửng hồng, chỉ chờ ra trận.
Nghiêm Kỷ đặt tay Mộc Trạch Tê lên trên côn thịt của mình rồi chậm rãi di chuyển lên xuống, ngón tay anh chọc vào trong huyệt nhỏ ẩm ướt của Mộc Trạch Tê, khuấy đảo liên tục. Anh cất giọng khàn khàn, hỏi.
“Tê Tê ướt quá, có muốn chồng cắm vào Tê Tê không?” Nghiêm Kỷ dụ dỗ Mộc Trạch Tê lần nữa.
Côn thịt trong tay vừa thô vừa cứng, thậm chí Mộc Trạch Tê còn cảm nhận được rất rõ nhịp đập truyền tới từ cái thứ xung huyết kia.
Bây giờ trong bụng mình không có đứa nhỏ, Nghiêm Kỷ không cần chú ý kiềm lại để không đụng phải đứa bé như lúc trước nữa. Chắc chắn anh sẽ trở về như trước kia, tham lam chọc vào sâu bên trong, nghiền ép thật mạnh.
Hơn nữa hai người đã mấy tháng không làm, con sói trong lòng Nghiêm Kỷ đã đói đến điên rồi.
Thế nê chẳng khác nào đang hỏi cô rằng có muốn anh làm chết em không?
Mộc Trạch Tê rơi nước mắt, nức nở không trả lời.
Sói đói cũng sẽ không hỏi con mồi có nên ăn hay không mà nhào thẳng tới, xé nát rồi nuốt vào bụng một cách thô bạo.
Nghiêm Kỷ đặt chiếc gối đầu thật dày trên giường xuống dưới hông Mộc Trạch Tê, banh rộng hai chân cô ra, để lộ huyệt nhỏ ở giữa.
Côn thịt nhẫn nhịn đã lâu khẽ cọ xát âm đế ướt đẫm rồi cắm sâu vào bên trong, sau đó bắt đầu đưa đẩy.
Sau khi sinh xong cơ thể càng nhạy cảm, mật dịch không ngừng tuôn ra. Huyệt nhỏ vừa ướt vừa chật kẹp chặt côn thịt đói khát đã lâu không được giải tỏa của Nghiêm Kỷ, sảng khoái đến mức khiến nó lại cứng thêm vài phần.
Cứng đến độ trong đầu anh chỉ còn mỗi suy nghĩ là đâm vào rút ra thật nhanh để huyệt nhỏ tiếp tục cắn mút lấy nó.
Anh cắm thật sâu, còn nâng cả hông cô lên khiến côn thịt như sắp đâm xuyên cả lối vào bên trong. Côn thịt cứng rắn như sắt thép không ngừng ma sát điểm mẫn cảm bên trong người cô.
“Ưm~ư~a~!” Bị anh đâm sâu như vậy, Mộc Trạch Tê thật sự không chịu nổi, tầng tầng mị thịt bên trong huyệt nhỏ không ngừng co giật run rẩy.
Cơ thể căng cứng chìm đắm trong cơn khoái lạc, run run lên cao trào tận vài lần.
Nghiêm Kỷ ôm lấy đùi Mộc Trạch Tê gác lên thắt lưng mình, tay chống hai bên đầu cô, giam cầm cô bên dưới cơ thể mình, sau đó ưỡn thẳng lưng, đâm vào liên tục.
Nghiêm Kỷ thoải mái thở dốc, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ hồng mê ly của Mộc Trạch Tê, vừa đẩy hông thật mạnh cắm sâu vào bên trong.
Đâm đến mức bị khoái cảm nhấn chìm, khiến cả người cô căng cứng. Anh cảm nhận được đôi chân của cô vô thức quặp chặt lấy eo anh, sau đó lại bị chính anh đâm chọc đến nhũn ra, vô lực buông lơi trên thắt lưng, run rẩy liên hồi.
Tên biến thái xấu xa.
Nghiêm Kỷ cúi người hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, thắt lưng tăng thêm sức lực, đâm thêm vài cái nữa.
Mộc Trạch Tê lại khóc nức nở, lên cao trào, huyệt nhỏ co giật kẹp Nghiêm Kỷ không chịu nổi phải bắn ra, hai người mãn nguyện lên đến đỉnh cao của sung sướng.
Sau khi lau chùi sạch sẽ, anh lại cúi xuống liếm ướt Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ lật người Mộc Trạch Tê lại, tiếp tục đâm vào rút ra vài lần. Mộc Trạch đê mê nghĩ anh lại định tiếp tục làm từ phía sau, tự động vểnh mông lên.
Nghiêm Kỷ lại kéo Mộc Trạch Tê đang mềm nhũn lên, bắt cô dùng tư thế nửa quỳ nửa ngồi nuốt dương vật của mình, sau đó rướn người ôm chặt lấy Mộc Trạch Tê mềm nhũn, cứ thế tiếp tục rút ra cắm vào.
Bàn tay ấm áp dùng đủ loại cách thức khác nhau để vuốt ve bầu ngực của Mộc Trạch Tê, ngón tay thon dài mới nhéo nhẹ thôi mà núm vú đã tràn ra chút sữa. Dòng dịch trắng đục chảy ra khiến đầu vú mẫn cảm càng thêm ẩm ướt.
Núm vú bên trên bị đùa bỡn, miệng nhỏ bên dưới lại bị cắm, kéo dài cơn cực khoái của Mộc Trạch Tê ra vô tận, ý thức cũng theo đó mà trở nên mơ màng.
Mộc Trạch Tê rên hừ hừ không ngừng, cả người mềm nhũn như hóa thành nước, không còn hình dạng, cũng không quỳ nổi nữa, chỉ có thể dựa vào người Nghiêm Kỷ.
Sau khi gậy thịt đâm sâu vào bên trong, cô không kiềm được mà bật khóc nức nở.
Nghiêm Kỷ thích nhất là làm người đến mê muội, rồi mới hỏi Mộc Trạch Tê.
Anh liếm cổ Mộc Trạch Tê, nhẹ giọng hỏi: “Mộc Trạch Tê, em có đồng ý lấy anh không?”
Mộc Trạch Tê lập tức khóc thành tiếng, cắn môi không nói lời nào.
Nghiêm Kỷ thích nhất là như vậy, sau khi giày vò người ta như sắp chết trên giường, khiến người ta sợ chết khiếp rồi mới mở miệng hỏi ý kiến.
Vầy có khác gì đang đe dọa cô không hả? Nào có ai ép hôn như anh chứ?
Nghiêm Kỷ thấy cô không trả lời cũng không hỏi nữa.
Một tay đùa giỡn ngực cô, tay kia thò tay xuống dưới thân vuốt ve âm đế của cô, muốn dùng cách này để kiểm soát cô thật chặt chẽ.
Anh vươn đầu lưỡi liếm cổ cô, thở dốc, ưỡn thắt lưng, dần dần tăng thêm lực cắm vào.
“A… không…!” Mộc Trạch Tê muốn giãy dụa nhưng không thành.
Cô hiện tại mới biết dã tâm đen tối của Nghiêm Kỷ, tư thế này có thể nắm chặt được nhiều điểm mẫn cảm trên người phụ nữ.
Đương nhiên Nghiêm Kỷ sẽ không để cô trốn thoát, một tay anh xoa nắn bầu ngực, tay kia lần mò âm đế, dùng sức cọ xát.
Cùng lúc đó, anh khẽ đẩy hông, đâm sâu vào người cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận