Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đỏ mặt trước cảnh tượng xấu hổ này, gấp gáp chống tay trước ngực anh, tim đập loạn trong lồng ngực, nói.

“Này anh, sao anh đi làm mà lại để dùi cui trong quần thế kia? Nó chống lên đùi tôi rồi.”

“Nó… không phải dùi cui đâu.”

“Vậy thì là cái gì? Nó nóng quá lại còn hình như đang to lên nữa.”

Không to lên mới là lạ đó, khoảng cách gần như vậy, ma sát như vậy không “cương” lên mới là lạ đó.

Cô không biết lúc cô té xuống, một bên dây áo bị tụt ra để lộ cảnh xuân trước mặt Phó Nhược Hằng. Đồi núi mềm mại lộ ra trước mắt anh khiến cho tâm tình của người đàn ông ăn chay nhiều năm như Phó Nhược Hằng làm sao mà chịu nổi.

Có biết từ nãy đến giờ anh đã nhẫn nhịn lắm mới không đè cô ra “thịt” luôn không?

Gương mặt Phó Nhược Hằng cũng đỏ chẳng kém gì mặt cô, thở dốc nói:

“Em không biết thật hay đùa vậy? Cái này là em dụ dỗ tôi đấy có biết không?”

Lúc này Trình Ý mới nghĩ đến, thì ra thứ kia chính là tiểu huynh đệ của anh. Sao lại có thể to đến như vậy chứ?

Mặt cô đỏ tràn lan đến hai bên mép tai. Sao tên này có thể tranh thủ lợi dụng con gái người ta như vậy chứ?

Cô hét lớn đẩy mạnh anh ra.

“Tránh ra đi, cái tên dê xồm này! Ngay cả một cô gái mù mà anh cũng không tha luôn sao?”

Phó Nhược Hằng nhìn cô cười cười tà mị, “Con gái? Em đã là mẹ một con rồi thì còn là con gái ở chỗ nào vậy?”

“Em nói mình là con gái không biết ngượng sao?”

“Anh…”

Anh đè ép cô trên giường, sức nóng từ hai thân thể tỏa ra khiến căn phòng nhỏ sáng sớm trở nên thật ái muội.

Hơi thở thân mật giữa bọn họ tựa như đã quen biết từ lâu. Nhịp đập loạn trong con tim khiến cho Trình Ý không có cách nào thở nổi. Theo bản năng muốn giãy dũa, chỉ đành quay mặt sang hướng khác trốn tránh.

Nhưng lại bị anh ép quay mặt sang nhìn mình.

“Em trốn cái gì mà trốn chứ?”

Giọng điệu của anh không giống với một bảo mẫu một chút nào mà lại giống với một tổng tài bá đạo hơn.

Cảm giác thân thuộc tràn đến trong tim cô. Anh thật giống với người ấy.

Nhưng rất nhanh Trình Ý đã lấy lại được lý trí. Sao anh có thể ở đây được chứ? Sao anh có thể khom lưng đối tốt với cô được chứ?

Anh là Diêm la mặt lạnh ai cũng biết. Trước đây anh chưa từng lo lắng như vậy vì cô bao giờ.

Anh chính là như vậy. Không cho phép ai chạm vào lớp vỏ bọc của bản thân. Cho dù cô dùng hai năm sưởi ấm nhưng đổi lại cũng không bằng một cái ôm ấm áp của người trong lòng anh.

Sao anh có thể hạ mình mà nấu ăn cho cô? Cô chỉ sợ mình dao động bởi người đàn ông luôn cho cảm giác là anh này.

Nên muốn giữ khoảng cách với anh.

“Tôi không có trốn. Mà đây là thái độ anh cư xử với chủ nhà của mình sao? Anh đi làm công việc bảo mẫu này bao lâu rồi. Có phải trước đây đều vì giở trò đồi bại với chủ nhà mà bị đuổi đi hay không?”

Cô lại nghĩ anh như vậy. Phó Nhược Hằng có chút không nhịn được mà cười, cô nghĩ anh vô lại như thế sao?

Cô có biết anh vứt bỏ cả mớ công việc chồng chất ở công ty để đến đây chăm sóc cho cô. Không phải ai cũng có thể có được vinh dự được anh hầu hạ như vậy đâu.

“Tôi không có vô lại với người khác.”

Tôi chỉ vô lại với mình em.

“Nếu như em không muốn tôi giở trò đồi bại vậy thì ngoan ngoãn nằm im đi.”

Có điên mới đi tin anh ta.

“Anh lại muốn giở trò gì đây?”

Trình Ý không nhìn rõ được, chỉ có thể dùng lực né tránh hơi thở của anh.

“Em nghi ngờ tính chuyên nghiệp của tôi sao? Tôi sợ em ướt mưa sẽ bị cảm nên đã nhắm mắt rồi thay quần áo cho em đó. Em lại còn đánh tôi, đúng là làm ơn mắc oán mà.”

Phó Nhược Hằng giả vờ tức giận đứng dậy bỏ đi xuống lầu nấu ăn.

Trình Ý sau khi ngồi dậy vội vàng chỉnh sửa trang phục, chưa bao giờ trái tim cô lại xao động vì một người đàn ông xa lạ như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận