Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Cuối cùng, Lâm Nam Tích theo Thiền Y đến một khu vườn tráng lệ, đi qua khu vườn, dừng lại trước một gian thủy các.
Vừa mới qua rằm tháng giêng, thời tiết vẫn còn rất lạnh, nhưng gian thủy các này lại ấm áp như mùa xuân, xung quanh thủy các nở rộ những đóa mai đỏ, tỏa ra hương thơm thoang thoảng. Chưa kể xung quanh thủy các còn đặt rất nhiều chậu than, bên trong đều là than bạc không khói, mái hiên buông xuống những tấm màn lụa mỏng, nhẹ nhàng lay động, tựa như làn sương mù bốc lên từ mặt nước, mờ ảo động lòng người.
Trong làn khói mỏng manh đó có bóng người đang đi lại, ở vị trí trung tâm là một nữ tử đang ngồi.
Tuy rằng nhà giàu sang quyền quý trong kinh thành đều dát vàng nạm ngọc, nhưng giữa trời đông giá rét này lại dùng nhiều than bạc như vậy để biến một gian thủy các trở nên ấm áp như xuân, cũng là một kiểu xa hoa hiếm có.
Lâm Nam Tích không khỏi âm thầm đoán xem đây là phủ đệ của ai, lại còn bắt hắn đến đây làm gì.
Thiền Y nhẹ nhàng đưa tay lên, vén tấm màn lụa mỏng như sương khói, cung kính nói với nữ tử: “Cửu công tử đã được đưa tới.”
Lâm Nam Tích nghe thấy xưng hô này, trong phút chốc liền ngây người.
Cửu công tử?
Là đang gọi hắn sao?
Dưới sự thúc giục của nha hoàn, Lâm Nam Tích do dự bước vào sau tấm màn lụa, liền nhìn thấy một nữ tử trang điểm lộng lẫy, dung mạo xinh đẹp.
Nữ tử này búi tóc phụ nhân, dung mạo xinh đẹp toát lên vẻ cao quý, lạnh lùng, kiêu ngạo. Đôi mắt đẹp đang nhìn hắn.
Thiền Y đi theo vào, đứng phía sau thiếu kiên nhẫn nhắc nhở Lâm Nam Tích: “Gặp Trưởng công chúa sao còn không hành lễ?”
Trưởng công chúa?
Lâm Nam Tích kinh ngạc nhìn nữ tử xinh đẹp trước mắt, trong đầu rốt cuộc cũng đối chiếu được nhân vật!
Đại Tề chỉ có một vị Trưởng công chúa, tên là Lý Vân Loan, là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ với Lý Thừa Tiển.
Lý Vân Loan từ nhỏ đã là thiên chi kiều nữ, sau khi Lý Thừa Tiển lên ngôi, đối với vị tỷ tỷ này cũng vô cùng yêu thương che chở.
Nhưng vị Trưởng công chúa này nổi tiếng nhất với ba sự kiện, một là gả cho phò mã bị què chân, hai là sau khi thành thân ba năm, điên cuồng nạp nam sủng, ba là vì thất xuất bị phế làm thường dân, bị thiên hạ khinh thường.
Lâm Nam Tích nhớ đến câu nói “Cửu công tử” của Thiền Y, đột nhiên ý thức được điều gì đó, đồng tử co rút.
Chẳng lẽ hắn đã trở thành nam sủng thứ chín của Trưởng công chúa sao???
Lâm Nam Tích nhất thời lắp bắp, cúi đầu: “Nô… thảo dân bái kiến Trưởng công chúa.”
Lý Vân Loan có đôi mắt rất giống Lý Thừa Tiển, khi nhìn người khác đều toát ra khí thế uy nghiêm, ánh mắt nàng ta dừng trên người Lâm Nam Tích, thản nhiên nói: “Ngẩng đầu lên cho bổn cung nhìn xem.
Bất đắc dĩ, Lâm Nam Tích đành phải ngẩng đầu lên.
Lý Vân Loan nhìn rõ khuôn mặt Lâm Nam Tích, khẽ sững sờ.
Khí chất của người trước mắt nằm giữa thiếu niên và thanh niên, mặc một bộ y phục bằng lụa mỏng màu xanh nhạt, tôn lên vóc dáng thon dài, mảnh khảnh, hệt như một cây trúc xanh. Khuôn mặt tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt phượng, mang theo nét dịu dàng dễ gần, khi không cười cũng giống như đang mỉm cười, khiến người ta không khỏi muốn thân cận, con ngươi đen láy lại trong veo như suối nguồn mùa xuân, không chút tạp chất.
Ban đầu nàng cứ tưởng chỉ là một nam nhân có chút nhan sắc bình thường, không ngờ lại khiến nàng có chút hứng thú.
“Từ nay về sau, ngươi sẽ tên là A Cửu.”
Chưa nắm rõ tình hình, Lâm Nam Tích quyết định án binh bất động.
“Đa tạ công chúa ban tên.”
“A Cửu, lại đây với bổn cung.” Lý Vân Loan vẫy tay với Lâm Nam Tích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận