Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi nghe được cảnh ngộ của Hà Văn Tú, trong lòng Yến Tuyền thấy rất tức giận, cảm thấy bà ta coi nhi tử của mình là tâm can bảo bối, còn nhi nữ nhà người ta thì chỉ là con kiến cọng rơm! Lại còn dám lừa hôn! Đúng là thứ đồ vô liêm sỉ!
“Được, ta sẽ giúp ngươi.” Yến Tuyền đồng ý và bảo nàng ấy chờ một lát, rồi sau đó nói với Tống Thanh Dương và Hoa Dung rằng mình định tới Tạ gia một chuyến.
Hoa Dung cũng vô cùng tức giận khi biết chuyện xảy ra với Hà Văn Tú, thế nhưng bà ấy cũng không lấy làm ngạc nhiên: “Một quả phụ cùng nhi tử độc nhất sống nương tựa lẫn nhau bao nhiêu năm như vậy, mẫu thân khó tránh khỏi việc sẽ xem xét kỹ hơn một chút, nô tỳ cũng đã từng gặp qua vài trường hợp, hầu hết đều giống như thế này. Nói ra thì có vẻ khó nghe, nhi tức phụ bước chân vào nhà cũng giống như việc trượng phu đột nhiên lấy thêm nhị phòng, sự thân mật vốn có ban đầu cũng tự nhiên bị lấy đi mất, thử hỏi làm sao có thể đối xử hoà nhã với nhi tức phụ được?”
“Nếu đã như vậy thì hà cớ gì phải rước thêm một nhi tức phụ về cho phiền phức ra? Hai mẹ con hắn ta tự mình sinh hài tử quách đi cho rồi!”
“Ngày trước nô tỳ từng nghe nói, có hai nhị lang đều được quả phụ nuôi lớn, bởi vì gia cảnh nghèo khó không cưới nổi nhi tức phụ, cuối cùng hai người đó lần lượt cưới mẫu thân của đối phương về làm thê tử.”
Một loại gạo dưỡng trăm loại người, Yến Tuyền ngày hôm nay cũng coi như đã được mở mang tầm mắt.
Dọc đường có rất nhiều người tới tham gia lễ hội, nhà của Tạ Tiểu Hồng lại khá xa, đi xe ngựa lại thành ra hơi chậm. Vì thế để có thể đi nhanh về nhanh, Yến Tuyền đã bảo Hoa Dung ở lại, Tống Thanh Dương sẽ dùng khinh công đưa nàng đi bằng đường tắt.
Phần lớn người trong nhà đều đã ra ngoài đi xem đèn lồng, trong nhà cũng chỉ để lại một hai người ở lại trông nhà. Ở nhà Tạ Tiểu Hồng, đứa bé vừa mới sinh chưa được bao lâu, Bạch thị không yên tâm đưa nó ra ngoài vào ban đêm nên ở lại chăm sóc đứa bé.
Tạ Tiểu Hồng sang nhà bên cạnh uống rượu nên không có nhà, Lữ Thứ Hoành ở nhà bên chính là kẻ ban đầu đã giúp hắn ta lừa hôn. Hai người một người thì xấu xí, một người thì tuấn tú, mặc dù là hàng xóm nhưng nhà Lữ Thứ Hoành giàu có hơn Tạ gia rất nhiều, sau khi hỏi thăm kỹ lưỡng từ Hà Văn Tú mới biết được, Lữ Thứ Hoành thật ra chính là chủ nhà của Tạ Tiểu Hồng.
Cha mẹ của Lữ Thứ Hoành mất sớm, để lại cho Lữ Thứ Hoành không ít tiền bạc, còn để lại cả mấy căn nhà, vì thế hắn ta chỉ cần dựa vào tiền cho thuê nhà cũng đã đủ để sống qua ngày. Hắn ta giúp người khác lừa hôn đơn giản vì hắn ta cảm thấy không nên lãng phí tài năng của mình.
Lúc này xung quanh Lữ gia đã có một bàn người tụ tập, ngoại trừ Lữ Thứ Hoành, tất cả những người khác đều là những tên xấu xí và nghèo khổ, bọn họ là những người mà mấy năm nay Lữ Thứ Hoành đã giúp đỡ lừa hôn thành công. Gần đây Lữ Thứ Hoành đang bị bệnh nên những người này đã hẹn đến Tết Trung thu sẽ cùng nhau tới thăm ân nhân.
Bọn họ vừa uống rượu vừa nói: “Nói cho cùng thì nữ nhân không hề chê nam nhân xấu, chỉ chê nam nhân nghèo, chỉ cần có tiền thì cho dù là một con cóc ghẻ khắp người toàn là độc thì cũng có thể hôn hít được. Nếu như nhà ngươi không có tiền thì cũng đừng mong có thể bước qua được ngưỡng cửa nhà người ta, có khi người ta còn móc mắt ngươi ra nếu như ngươi dám liếc nhìn một cái đấy.”
“Chứ còn gì nữa, tất cả những tên ngu ngốc đần độn của nhà địa chủ ở làng ta đều có thể cưới được một thê tử xinh đẹp như hoa như ngọc. Ít nhất thì tứ chi ta còn khỏe mạnh, cứ cho là bây giờ hơi nghèo một chút thì ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, kiểu gì cũng có thể phát tài. Mấy nữ nhân kia cứ nhất quyết tìm ra khuyết điểm của ta, chê ta xấu, dù ta có xấu đến đâu thì cũng đâu xấu hơn cái tên đần độn miệng vẹo mắt lé đó?”
Nghe những người đó nói chuyện, Yến Tuyền trợn tròn mắt, nếu như có bản lĩnh thì sao không đợi tới lúc giàu có rồi hãy nghi gia nghi thất đi? Bây giờ thì vừa xấu xí, vừa bất tài, vô quyền vô thế, đã nghèo lại còn xấu thì cô nương nhà người ta dựa vào đâu mà phải lấy các người? Thay vì cá cược xem ba mươi năm nữa hắn ta có giàu có hay không, các cô nương thà tới sòng bạc đánh cược một phen khéo còn thực tế hơn.
Nàng đang suy nghĩ thì bên trong lại có người nói: “Thật ra cũng không cần phải để ý tới bọn họ như thế nào, chỉ cần gạo nấu thành cơm là bọn họ đều phải thành thật cả thôi.”
“Có lý, có lý.” Mọi người đồng tình, nâng ly cảm ơn Lữ Thứ Hoành, đa tạ hắn ta đã giúp đỡ mình có thể rước được mỹ nhân về nhà.
Yến Tuyền càng nghe càng tức giận, với mấy cái đức tính như thế này, cô nương nhà người ta có mà biến thành quỷ mới thích bọn họ!
Cũng không phải là không có quỷ! Lữ Thứ Hoành cho mấy người đó biến thành quỷ che mắt, lừa cô nương nhà người ta gả vào nhà bọn chúng còn gì!
Yến Tuyền muốn dạy dỗ cho bọn chúng một bài học, đột nhiên Tạ Tiểu Hồng đang uống rượu từ nãy giờ bỗng lên tiếng, hắn ta lại nhờ Lữ Thứ Hoành giúp hắn ta tìm thêm một thê tử khác.
“Thê tử của ngươi mới qua đời chưa được bao lâu đã nóng lòng muốn tái giá rồi, không thấy sai sai à?” Lữ Thứ Hoành có chút không đồng tình: “Mẹ của ngươi không ý kiến gì sao?”
Lữ Thứ Hoành biết mẹ hắn ta rất có uy, cũng biết rằng trong nhà hắn mọi thứ đều do mẹ hắn làm chủ.
“Đừng nhắc nữa, mẹ ta đương nhiên không vui rồi. Rõ ràng ta làm vậy cũng là vì nghĩ cho bà ấy, lo bà ấy đã đến tuổi này rồi mà còn phải giúp ta chăm sóc con cái. Cưới thêm một người nữa về thì bà ấy sẽ không còn phải vất vả như vậy nữa rồi, thế nhưng chẳng biết tại sao mà mẹ ta sống chết không chịu đồng ý cho ta tái giá.”
“Mẹ ngươi không đồng ý thì ta cũng không thể giúp ngươi được rồi, ngươi nên về nói chuyện thêm với mẹ đi thì hơn.”
Bị Lữ Thứ Hoành từ chối, Tạ Tiểu Hồng có chút không vui, uống liền mấy ly rượu, có người cười nhạo hắn ta: “Bảo sao cha ngươi chết sớm, ngày nào cũng bị con hổ cái đó quản thúc, đoản mệnh cũng dễ hiểu.”
Bị đám người đó trêu chọc, Tạ Tiểu Hồng càng thêm tức giận, hắn ta uống rượu không ngừng, chẳng mấy chốc đã say khướt.
Yến Tuyền suy nghĩ rồi nảy ra một ý, bảo Tống Thanh Dương bế nàng từ trên mái nhà xuống rồi gõ cửa nhà bên cạnh, nói xuyên qua cánh cửa: “Tạ gia thẩm tử, nhi tử của bà uống say đang làm khùng làm điên rồi kia kìa, bà mau mau ra xử lý đi.”
Cách có một bức tường nên chỉ cần hơi lớn tiếng một chút là có thể nghe thấy, Bạch thị nghe Yến Tuyền nói lại tưởng là nha hoàn nhà Lữ Thứ Hoành tới báo tin, bà ta cũng không nghĩ gì nhiều liền hét lên: “Tạ Tiểu Hồng, uống ít rượu thôi, mau quay về đây cho ta!”
Tạ Tiểu Hồng vốn đã bực tức trong lòng, lúc say rượu còn bị mẹ mắng té tát không thèm khách sáo như vậy, trong nháy mắt lửa giận trong người bùng lên: “Mẹ bớt quản con lại đi, con thích uống bao nhiêu thì uống!”
“Ta không quản con thì ai quản con! Con là nhi tử ta thì ta mới quản, nếu là người khác thì dù có uống đến chết ta cũng mặc kệ.”
Bạch thị lúc bấy giờ vẫn chưa tức giận, chỉ nghĩ rằng nhi tử của mình say rượu làm càn, đặt tôn nhi trong tay xuống rồi đi tới nhà bên cạnh, kéo hắn ta về nhà.
Bị mẹ kéo về trước mặt bao nhiêu người như vậy, Tạ Tiểu Hồng mất hết cả mặt mũi, lập tức hất tay mẹ ra. Hắn ta dùng lực hơi mạnh, Bạch thị thì chân đứng không vững, bị ngã dập cả mông xuống đất, đến lúc này thì cơn tức giận bắt đầu được châm ngòi.
Bạch thị cũng không đứng dậy ngay, ngồi bệt xuống dưới đất gào mồm lên: “Tiểu tử vô lương tâm này, giờ đủ lông đủ cánh rồi nên dám đẩy cả mẹ ngươi luôn rồi! Có nhớ năm đó cha ngươi chết đi có mỗi ta một thân một mình đến cả việc đi đái đi ỉa cũng chăm lo cho ngươi, phải chịu bao nhiêu con mắt khinh thường, gây bao nhiêu tội ác không hả?”
Những lời này của Bạch thị dù có nói cả trăm lần thì trăm lần vẫn có tác dụng, kể cả Tạ Tiểu Hồng có đang say rượu đến đần cả người thì cũng phải nhượng bộ bà ta chuyến này, hắn ta lau mặt rồi tới đỡ Bạch thị dậy. Đang lúc hỗn loạn thì Yến Tuyền bước vào, ngắt lời: “Tạ gia thẩm tử, Tạ lớn ca luôn lo nghĩ cho người đó. Vừa rồi còn muốn nhờ Lữ Thứ Hoành giúp huynh ấy lừa thêm một cô nương xinh đẹp trẻ trung về để tái giá, giúp người có thể yên tâm hưởng phúc.”
Khung cảnh bấy giờ vô cùng loạn lạc, đám nam nhân hầu như đều đã say xỉn, thấy Yến Tuyền và Tống Thanh Dương xuất hiện thì cứ nghĩ đó là người của Lữ gia, chỉ có Lữ Thứ Hoành là cảm thấy kỳ lạ, nhưng chưa kịp hỏi rõ danh tính hai người thì Bạch thị đã lại làm ầm lên.
Bạch thị không muốn có thêm nhi tức phụ gì nữa cả, mắng té tát nhi tử của mình không ngóc đầu lên nổi, rồi lại chỉ vào Lữ Thứ Hoành, đe doạ hắn ta không được giúp đỡ Tạ Tiểu Hồng lừa hôn nữa.
Lữ Thứ Hoành nào có dám chọc vào cái người đanh đá như vậy, hắn ta liên tục gật đầu, hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ giúp Tạ Tiểu Hồng cưới thê tử nữa.
Tạ Tiểu Hồng lúc này bắt đầu nóng lên, không chút do dự mà nói: “Bà không cho ta cưới thê tử, chẳng nhẽ bắt ta phải ngủ với cái thứ già nua như bà cả đời này sao?”
Ba chữ ‘thứ già nua’ như một lưỡi dao cắm thẳng vào tim Bạch thị: “Tại sao trước đây lúc ôm ta ngủ ngươi không chê ta già? Sao lúc bú sữa của ta cũng không chê ta già? Nếu như không có cái thân già này đây thì lấy đâu ra cái thứ vong ân bội nghĩa như ngươi!”
“Nếu như chưa từng thử qua đậu hũ non thì ta cũng không thèm chê đậu hũ* già đâu. Đã từng đụ qua cái huyệt chật hẹp của cô nương trẻ trung thì làm sao mà có thể chịu được cái huyệt rộng toác của bà già như bà!”
*Ăn đậu hũ: sàm sỡ, làm điều đồi bại.
Mọi người cứ tưởng rằng hai người kia chỉ đang nói về những ngày còn nhỏ của Tạ Tiểu Hồng, mãi đến khi câu cuối cùng được thốt ra thì bọn họ mới biết, hoá ra sự việc không hề đơn giản như vậy.
Khi sự tình bại lộ, Bạch thị cũng không thèm đếm xỉa gì thêm nữa, gân cổ lên cãi: “Cái huyệt của bà đây rộng toác ra còn không phải do ngươi làm à? Lão cha già đoản mệnh của ngươi mới chỉ làm có vài lần thôi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận