Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Ghen Kìm Nén Và Kế Hoạch Quyến Rũ
Sáng hôm sau, khi Cố Như tỉnh dậy, chỗ nằm bên cạnh đã trống lạnh. Cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Cô đã quen với hơi ấm của Dĩ Triệt mỗi sáng. Cô vệ sinh cá nhân, thay một chiếc váy hoa nhí dễ thương rồi đi xuống lầu.
Dĩ Triệt đang ngồi trên sofa đọc báo, dáng vẻ ung dung, tao nhã. Ánh nắng chiếu lên sườn mặt nghiêng của hắn, tạo nên một bức tranh hoàn mỹ. Cố Như không kìm được lòng, chạy tới vòng tay ôm cổ hắn từ phía sau, dụi đầu vào vai hắn.
“Triệt Triệt ~”
Dĩ Triệt hơi sững người. Cái tên này… lâu lắm rồi cô mới gọi lại. Trái tim hắn mềm nhũn ra như nước. Hắn xoay người, kéo cô ngã vào lòng mình, hôn chùn chụt lên môi, lên má cô.
“Dậy sớm vậy bảo bối? Sao không ngủ thêm?”
“Anh không đi làm à?” Cô ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh.
“Chút nữa anh mới đi. Em có chuyện gì muốn nói sao?” Hắn tinh ý nhận ra vẻ ngập ngừng của cô.
“Hôm nay… em muốn đi shopping với Tầm Tầm. Có được không anh?” Cô rụt rè hỏi, sợ hắn không đồng ý vì chân cô mới khỏi.
Dĩ Triệt suy nghĩ một chút, rồi gật đầu: “Được, nhưng phải về sớm. Và nhớ mang theo thẻ của anh, thích gì cứ mua.”

Tại trung tâm thương mại sầm uất.
“Cái gì? Mày điên à? Tao ngại lắm!” Cố Như đỏ mặt tía tai, xua tay lia lịa trước lời xúi giục của cô bạn thân Tầm Tầm.
Tầm Tầm nháy mắt đầy ẩn ý: “Ngại cái gì mà ngại. Hai người ở chung nhà, ngủ chung giường mà mày cứ ‘chay tịnh’ thế à? Tao nói cho mày biết, đàn ông ấy mà, nhịn lâu quá là sinh tật đấy. Anh ta đẹp trai, giàu có như thế, ra đường bao nhiêu con hồ ly tinh vây quanh. Mày mà không ‘giữ’, lỡ ổng chán ổng đi tìm của lạ thì sao?”
Lời nói của Tầm Tầm như sét đánh ngang tai Cố Như. Chán? Dĩ Triệt sẽ chán cô sao? Hắn yêu cô như vậy cơ mà? Nhưng… đàn ông ai mà chẳng có nhu cầu. Từ lúc cô xuất viện đến giờ, hắn chưa từng đụng vào cô quá giới hạn.
Đang mải suy nghĩ, bỗng một giọng nói lạ vang lên: “Chào em, em xinh quá. Có thể cho anh xin Wechat làm quen không?”
Một chàng trai trẻ, ăn mặc sành điệu đứng trước mặt Cố Như, ánh mắt hau háu nhìn cô.
Cố Như giật mình, vội xua tay: “Xin lỗi, em có bạn trai rồi ạ.”
Gã kia vẫn chây lì, còn táo tợn đưa tay định khoác lên vai cô: “Bạn trai thì sao chứ? Anh tự tin là tốt hơn hắn nhiều. Đi uống nước với anh nhé?”
Cố Như né tránh, cảm thấy khó chịu.
Tại văn phòng Dĩ thị, Dĩ Triệt đang nhìn vào màn hình điện thoại. Một bức ảnh vừa được vệ sĩ gửi về: Cố Như bị một gã đàn ông lạ mặt tiếp cận, tay gã ta suýt chạm vào vai cô.
“Rầm!”
Dĩ Triệt đấm mạnh xuống bàn, mắt long sòng sọc. Cơn ghen tuông quen thuộc lại bùng lên dữ dội. Hắn muốn lao đến đó ngay lập tức, bẻ gãy tay tên khốn kia, rồi nhốt Cố Như vào lồng kính.
Nhưng hắn kìm lại. Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Không được. Nếu hắn manh động, cô sẽ sợ hãi. Cô sẽ lại xa lánh hắn. Hắn phải tin tưởng cô, và tin vào “kế hoạch” của chính mình.

Tối hôm đó.
“Hôm nay đi chơi vui không em?” Dĩ Triệt ôm eo Cố Như từ phía sau khi cô đang sấy tóc. Mùi hương sữa tắm thơm ngát từ làn da cô khiến dục vọng trong hắn rạo rực.
Cố Như tắt máy sấy, quay lại, chủ động vòng tay qua cổ hắn, kiễng chân lên đặt một nụ hôn sâu lên môi hắn. Đầu lưỡi rụt rè của cô len lỏi vào khoang miệng hắn, vụng về khiêu khích.
Dĩ Triệt bất ngờ, nhưng ngay lập tức đáp trả nhiệt tình. Hắn ép cô xuống giường, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào cô, giọng khàn khàn:
“Em đang quyến rũ anh đấy à?”
Cố Như đỏ mặt, lí nhí: “Tầm Tầm bảo… nếu không làm vậy… anh sẽ chán em rồi bỏ theo cô khác.”
Dĩ Triệt bật cười, tiếng cười trầm thấp quyến rũ rung động lồng ngực. Hắn cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô:
“Ngốc ạ. Anh làm sao mà chán em được. Nhưng nếu em đã có lòng mời gọi… thì anh không khách khí đâu nhé.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận