Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu ngón tay day day đầu vú, khẽ kéo hai cái, cô gái nhỏ đang ngủ say liền rên rỉ.

“Ưm… Hưm… Đừng… Đừng mà…”

Tiếng rên rỉ yếu ớt chẳng những không có tác dụng ngăn cản, ngược lại càng kích thích thú tính trong con người hắn. Phùng Lượng cảm nhận được cặc mình đang cứng dần, động tác trên tay càng thêm dâm loạn, trêu chọc đầu vú cô.

Hắn vừa xoa, vừa nắn, khiến nụ hoa nhỏ bé trở nên đỏ ửng, sưng to.

“Hưm… Ba… Ba ba?” Cô gái nhỏ bị trêu chọc đến đỏ bừng mặt, đôi mắt ngấn nước nhìn người đàn ông đang ngồi trên giường mình, dường như không hiểu tại sao ông ta lại làm vậy, “Cái này… Đang làm gì vậy ạ?”

Ngay lúc Phùng Lượng nghĩ mình tiêu đời rồi, thì nghe thấy cô hỏi vậy. Hắn bỗng nhận ra có lẽ Phùng Vạn Linh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trong lúc nguy cấp, đầu óc hắn nhanh chóng nghĩ ra một lý do: “Chuyện này đáng lẽ phải do mẹ con dạy, nhưng Tiểu Linh chỉ có ba, nên ba phải dạy con.”

“Dạy… Dạy gì cơ ạ?” Phùng Vạn Linh ngồi dậy, lùi người ra sau. Cô mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không có ai để hỏi xem điều này là đúng hay sai.

Nhìn cô gái nhỏ ngây thơ trước mặt, Phùng Lượng càng thêm kiên định: “Dạy con những điều vui vẻ, nhà khác người ta cũng có ba dạy con gái mà.”

Nhà khác cũng vậy sao?

“Thật… Thật vậy sao?” Dù không dám chắc chắn lắm, nhưng ba luôn đối xử tốt với cô, sao có thể lừa cô được chứ?

Phùng Vạn Linh hơi yên tâm. Gã đàn ông như con rắn, thừa cơ luồn lách: “Đúng vậy, ba ba không lừa Tiểu Linh đâu.”

“Hôm nay muộn rồi, ngày mai ba cho con xem, nhà khác người ta cũng vậy mà.” Nhìn biểu cảm của Phùng Vạn Linh, Phùng Lượng đưa tay nắm lấy mắt cá chân nhỏ nhắn của cô, “Nào, Tiểu Linh ngoan, dạng chân ra cho ba xem chỗ con tè nào.”

Không chống lại được sức lực của ông ta, cô gái nhỏ nửa tin nửa ngờ bị banh chân ra, để lộ cái lồn nhỏ nhắn, hồng hào.

Cái lồn nhỏ xinh bị một lớp lông tơ mỏng manh che phủ, vì vừa bị trêu chọc nên dịch lồn trong suốt đang rỉ ra. Nó run rẩy dưới ánh mắt nóng bỏng của gã đàn ông, trông vô cùng đáng thương.

“Tiểu Linh đừng sợ, sướng lắm, ba ba sao có thể hại con được chứ?”

Phùng Lượng vừa dỗ dành, vừa cúi đầu xuống, hôn lên đùi cô, từng chút, từng chút một tiến về phía trung tâm.

“Ưm… Ngứa… Ba ba…”

Hơi thở nóng bỏng phả vào vùng da nhạy cảm khiến Phùng Vạn Linh vô thức rụt người lại. Cô còn đang cười khúc khích thì hơi thở đó đã chuyển xuống cái lồn nhỏ của cô.

Ngay sau đó là tiếng hít thở sâu của người đàn ông.

“Thơm quá, chỗ này của Tiểu Linh thơm quá.” Mũi ông ta gần như chạm vào lớp thịt mềm mại, vừa ngửi vừa tách hai môi lồn ra, “Ba ba sẽ làm cho Tiểu Linh sướng, làm cho cái lồn con con này phun nước.”

“A a! A! Ba ba… Chỗ đó bẩn… Ưm… Không được ăn… A a! Đừng liếm… A! Ưm… A… Ngứa quá… Ba ba…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận