Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Ám từ chối cho ý kiến, đặt bữa sáng lên bàn, liếc mắt nhìn đồng hồ rồi đi tới quầy lễ tân xem ghi chép nhiệm vụ tối hôm qua.

Miêu Triển Bằng rửa mặt xong bước ra, vừa nhìn thấy Thẩm Ám thì hỏi ngay, “Anh Ám, hôm nay anh muốn ra ngoài sao?”
Ngón tay Thẩm Ám dừng lại, “Ừ, sao vậy?”
“Không, hôm nay anh ăn mặc khác với ngày thường lắm.

” Miêu Triển Bằng giơ ngón cái với anh, “Còn đẹp trai hơn cả người mẫu.


Đàm Viên Viên mở to hai mắt, “Đi đâu vậy? Hôm nay có khách hàng lớn nào sao?”
“Không phải chuyện của em.

” Thẩm Ám cầm lấy lịch hẹn trước, nói với cô ấy, “Trưa để trống ra cho tôi hai tiếng, còn những thời gian khác, em hẹn lại một chút với khách đi.


“Vâng.

” Đàm Viên Viên nghiêm túc chưa được hai giây lại vươn đầu ra hỏi anh, “Anh Ám, trưa nay anh muốn đi đâu đấy?”
Thẩm Ám gõ gõ mặt bàn, “Bây giờ là thời gian làm việc.


Đàm Viên Viên lè lưỡi, “Ồ.


Buổi sáng có một vị khách nữ đưa mười mấy con rắn đen nho nhỏ tới, Đàm Viên Viên tiếp xúc với loài động vật nào cũng rất ổn, chỉ có duy nhất không tiếp xúc được với các loài chuột và rắn, cũng may thay cô ấy chỉ cần làm đăng ký, không cần tiếp xúc gần gũi với những “thú cưng” đó.

Chờ cho khách đi rồi, cô ấy bắt đầu càm ràm với Thẩm Ám, “Mười ba con rắn, thế mà cô ấy có thể phân biệt được con nào với con nào, còn đặt một chuỗi tên tiếng Anh!”
Thẩm Ám không để ý cô ấy.

Anh rửa tay xong, lấy điện thoại ra xem tin nhắn Wechat, sáng nay lúc tới đây anh đã gửi tin nhắn cho Bạch Lê, hỏi cô rằng trưa nay định mời anh ăn gì.

Nhưng khung chat của Bạch Lê đến giờ vẫn trống, vẫn chưa gửi lại bất kỳ tin nhắn nào.

Ở cửa có khách bước vào, Đàm Viên Viên vội vàng làm đăng ký, Thẩm Ám đưa tay ra hiệu cho Đàm Viên Viên, cầm di động vào văn phòng, gọi điện thoại cho Bạch Lê.

Cuộc gọi vừa được kết nối, lập tức nghe thấy tiếng Bạch Lê che miệng yếu ớt khóc từ đầu dây bên kia, “… Bao lâu nữa anh mới đến… Tôi sợ quá…”
Lông mày Thẩm Ám lập tức nhíu chặt lại, “Có chuyện gì vậy?”
Tiếng khóc của Bạch Lê chợt khựng lại, chắc có lẽ vừa mới ý thức được mình không cẩn thận tiếp điện thoại của Thẩm Ám, nhất thời không nói gì, chỉ sụt sịt vài tiếng.

Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh đập cửa dữ dội, kèm theo đó là tiếng của một người đàn ông đang giận dữ gào lên, “Mẹ nó đồ thần kinh! Tao biết mày ở trong đó! Con mẹ mày mở cửa lăn ra đây!”
Sau đó giọng nói bên kia nhỏ dần, chắc hẳn là Bạch Lê đã bịt kín ống nghe.

Thẩm Ám cởi áo blouse trắng, lấy chìa khoá xe máy để trên bàn, “Gửi địa chỉ cho tôi, bây giờ tôi qua đó luôn.


“Không cần đâu… Bạn của tôi sắp… tới rồi.

” Giọng nói của Bạch Lê dày đặc giọng mũi.

“Bạch Lê!” Thẩm Ám nổi giận, anh kiềm chế không bùng nổ, kiên nhẫn nói với cô, “Gửi địa chỉ cho tôi, tôi sẽ đuổi người kia đi, không để hắn ta tổn thương em, em nghe lời, ngoan ngoãn ngồi yên trong phòng.


Bạch Lê sụt sịt một hồi rồi nói, “Được.


Lúc Thẩm Ám chạy ra ngoài, ngay cả mũ bảo hiểm cũng quên cầm theo, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh Bạch Lê một mình trốn trong phòng, che miệng khóc lóc vừa tủi thân lại vừa bất lực.

Mẹ kiếp, anh chỉ hận không thể bay đến bên cạnh cô ngay lúc này.

Địa chỉ mà Bạch Lê gửi đến cách phòng khám thú y không xa, Thẩm Ám đi xe máy chưa đầy mười phút thì đã đến, anh phóng xe tới thẳng tầng phía dưới cùng, vừa mới bước xuống xe máy, đã nghe thấy âm thanh cãi vã ồn ào từ tầng trên truyền xuống dưới này.

Anh rút chìa khóa xe ra, bước vài bước lên tầng trên, có bốn năm người đang đứng ở hành lang tầng ba, Thẩm Ám vừa nhìn thoáng qua đã nhận ra một người trong số đó, chính là cái tên mập đã ngược đãi con mèo vào lúc trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận