Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hình như Nguyên Tuấn Sách thật sự không biết nên làm gì, làm như thế nào. Anh sốt ruột đến mức trên trán đã toát ra một tầng mồ hôi. Anh nhắm chặt hai mắt, so với ánh nhìn đáng sợ khi mở mắt nhìn chằm chằm người khác, dáng vẻ động tình này đáng yêu hơn nhiều, giống như nam kĩ lần đầu tiên khai bao, ngượng ngùng, xấu hổ.

Hạnh Mính nhịn hết những nước mắt sắp rơi lại.

“Chỉ, chỉ một lần thôi đấy, lần sau cậu tự đi mà vuốt.”

Chỉ mong anh thật sự không biết cách thủ dâm, nếu không Hạnh Mính sẽ cảm thấy mình ngu ngốc bị trêu đùa. Tên nhóc này, căn bản không có ai đoán được anh đang suy nghĩ cái gì.

Cách một tầng quần đồng phục, ngón tay thiếu nữ tinh tế trơn mềm đột nhiên bắt lấy thứ đó, Nguyên Tuấn Sách phát ra tiếng kêu rên, Hạnh Mính còn tưởng mình làm anh đau, vội vàng buông tay.

“Tiếp tục!” Anh gầm nhẹ.

Cô cắn chặt răng, giống như đồ vật trong tay là thứ gì đó cực kỳ dơ bẩn. Vẻ mặt Hạnh Mính tràn đầy vẻ kháng cự và chán ghét, cầm lấy cây gậy kìa, động tác không hề dịu dàng chút nào, vuốt ve trên dưới.

Vốn dĩ cô cũng chưa từng làm chuyện này, nhưng mới vuốt được hai lần đã thuần thục, tốc độ càng lúc càng nhanh. Ngón tay cô không cầm được hết thứ đồ này, Hạnh Mính nhắm mắt lại, ra sức làm việc, loại động tác này, giống như người xấu trong phim điện ảnh đang cầm công cụ chọc người khác.

Tay mỏi quá.

Đột nhiên Nguyên Tuấn Sách ấn chặt tay cô, từ trong miệng phát ra tiếng rên rỉ đầy sắc tình “Ah ưm…… Chậm một chút.”

Thái độ cầu xin người khác của anh so với vừa rồi quả thực khác nhau như trời với đất, Hạnh Mính thấy anh đáng thương, nên mới giảm tốc độ.

Ai ngờ, người này càng ngày càng quá đáng, thậm chí còn đẩy hông, thứ kia cứ thò ra thụt vào trong lòng bàn tay cô. Hạnh Mính đã giúp anh vuốt đến mức này, tên nhóc này vẫn còn động dục, tỏ vẻ dục cầu bất mãn!

“Này, cậu……”

“Không đủ, thật khó chịu. Bạn học Hạnh, tôi rất khó chịu, giúp tôi, nhanh lên. Tôi còn phải làm như thế nào mới có thể thoải mái, xin cậu.”

Giờ khắc này, Hạnh Mính trở thành người cứu rỗi của anh, Nguyên Tuấn Sách dựa đầu vào bả vai cô, các sợi tóc cọ vào da thịt vừa ngứa vừa đau.

“Mình biết rồi, cậu đừng nhúc nhích! Mình giúp cậu.”

Hạnh Mính đơ người trong chốc lát, anh lại bắt đầu tự động đẩy hông. Cho dù anh thực sự không biết cách vuốt ve như thế nào, nhưng trong cơ thể nam giới vĩnh viễn còn lưu giữ kỹ năng giao phối nguyên thủy.

“Ah, mau! Mau vuốt, thật khó chịu.” Hai tay Nguyên Tuấn Sách bắt lấy bả vai cô, cầu xin.

Hạnh Mính dứt khoát lột quần anh xuống, phí một đống công sức mới có thể cởi được cả chiếc quần lót tứ giác màu đen ra.

Trong khoảnh khắc đồ vật kia bắn ra, Hạnh Mính trừng mắt, hoảng sợ nhìn thứ “Quái vật” này.

Trụ thịt màu nâu, trên thân trụ được bao phủ bởi rất nhiều gân xanh, trải rộng chi chít, tư thế đứng thẳng oai hùng, giương cung bạt kiếm.

Nhưng phần quy đầu thì lại ngược lại, màu sắc không xứng đôi với khí phách hình dạng của anh. Nó có màu hồng phấn nhàn nhạt, bóng loáng mượt mà, ngay cả lỗ nhỏ chỗ mã mắt cũng có vẻ non nớt đến đáng yêu.

Đại gia hỏa run rẩy, một chất lỏng màu trắng tràn ra từ lỗ nhỏ hồng hồng, cảnh tượng càng sắc tình.

Hạnh Mính ngừng thở, vẻ mặt ghét bỏ nắm lấy cự vật đáng sợ, nắm chặt nó trong lòng bàn tay, vuốt ve từ trên xuống dưới.

Thứ đồ chơi này cực kỳ nóng bỏng, lòng bàn tay cô giống như bị thiêu cháy, nhưng có nơi khác hấp dẫn sự chú ý của cô, càng khiến cô tò mò hơn. Đó là phần hạ thể của anh, sạch sẽ, không hề có lông tóc. Không ngờ lại có người con trai giữ nơi này sạch sẽ như vậy.

Trong các bộ phim mà cô đã xem, phần hạ thể của những người đàn ông thân kinh bách chiến trong đó đều có lông c* dơ bẩn, đen và cứng ngắc.

Tuy không thích thứ này, nhưng nhìn nó sạch sẽ như vậy nên cô cũng không thấy chán ghét lắm.

“Ừm, bạn học Hạnh, bạn học Hạnh ah.”

Tiếng rên rỉ sắc tình truyền đến từ đỉnh đầu, hô hấp nóng bỏng phả lên phần trán trắng nõn, khiến nơi đó toát ra một tầng mồ hôi. Cô không nhịn được mà muốn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt bây giờ của anh.

Hạnh Mính thật sự ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức va vào đôi mắt anh. Trong đôi mắt anh dường như chứa cả một mảnh đại dương mênh mông, con ngươi ôn nhu long lanh, nhu tình như nước.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp yêu khí như vậy, chỗ khóe mắt hơi ửng đỏ nhàn nhạt. Hạnh Mính cảm thấy dáng vẻ ngượng ngùng của anh lúc này rất đẹp, đẹp đến không gì sánh được, thậm chí còn như không tồn tại.

Đáy mắt long lanh như chứa cả hồ nước, mà trong tận cùng của hồ nước lại là dục vọng không thể lay động, tình yêu bồng bột tràn ngập kiên định. Ngày lúc cô đang sững sờ, Nguyên Tuấn Sách đỉnh hông, đẩy nhanh tốc độ, trong khoảnh khắc bắn ra, tâm trí trống rỗng, khoé mắt còn chảy nước mắt.

Anh kích động nhắm mắt lại, cả người hơi rùng mình, nơi đó bắn ra một luồng bạch trọc hơi tanh. Chất lỏng khả nghi bắn tung tóe trên bụng cô, ngón tay và bên mạng sườn. Áo khoác đồng phục bị thứ đó làm cho vẩn đục, tinh dịch đặc sệt như sữa chua, đang chầm chầm chảy xuống.

Đây là lần đầu tiên anh bắn tinh, số lượng rất lớn.

Hạnh Mính thẹn quá hóa giận, hô to. Cô còn chưa tìm anh tính sổ, đã thấy vẻ mặt không thể tưởng tượng của anh, giống như tinh thần bị đả kích, trên mặt còn treo nước mắt.

“Cậu! Cậu bắn lên người mình, mà vẫn còn mặt mũi mà khóc! Mình còn chưa khóc đâu.”

Lúc này Nguyên Tuấn Sách mới phản ứng lại, anh lau sạch nước mắt trên mặt, giơ tay nhìn những giọt nước long lanh trên mu bàn tay, giống như chính anh cũng không rõ vì sao mình lại khóc.

Có lẽ.

Là do quá sung sướng.

Nguyên Tuấn Sách tận hưởng dư vị khoái cảm do vừa được phát tiết dục vọng. Cảm nhận cảm giác này dần dần biến mất, anh xác nhận, bản thân chưa từng trải qua loại cảm giác này.

Cảm giác này cực kỳ giống một câu Hạnh Mính đã từng nói với anh, nói như thế nào nhỉ.

À, cái này gọi là…… Dục cầu bất mãn.

Đồng phục của Hạnh Mính được Nguyên Tuấn Sách lấy về mang đi giặt, bây giờ mới trả lại cho cô.

Lúc mặc áo khoác vào, Hạnh Mính ngửi được mùi hương giống hệt như mùi hương trên người anh, là mùi thơm của nước giặt quần áo.

Hương hoa oải hương nhàn nhạt làm người ngửi mê muội, hình thành dấu hiệu nhận biết trong trí nhớ. Chỉ cần vừa ngửi thấy mùi hương này, cô sẽ nhớ tới gương mặt mỉm cười của anh, hơn nữa còn tùy tiện ở lì trong đại não, đuổi mãi không đi.

Buổi sáng thứ hai, sau khi hội nghị thường kỳ ở sân thể dục kết thúc, Hạnh Mính là người đầu tiên trở về phòng học, lúc vào phòng lại nhìn thấy Tần Nhạc Chí ngồi tại dãy bàn đầu đệ, nằm gục trên bàn không nhúc nhích.

Mới bị tạm đình chỉ học mấy ngày mà tên phiền phức này đã trở nên ngoan ngoãn? Tính tình tốt hơn rồi?

Bình thường, vào sáng thứ hai, cậu ta không phải đang kề vai sát cánh chơi đùa với bạn học thì chính là đi tìm bọn học sinh cá biệt ở lớp bên cạnh, trốn vào nhà vệ sinh hút thuốc.

“Nè.”

Cậu ta đột nhiên lên tiếng, cũng không biết người đang nằm bò trên bàn như cậu ta dùng cách gì mà vẫn có thể nhìn thấy Hạnh Mính.

Bình luận (0)

Để lại bình luận