Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ba, con… Tối nay không cần đâu, ba đi ngủ sớm một chút đi.” Phương Uyển lui về phía sau một bước.

“Ah…!”

Một giây sau, người đàn ông đã nắm lấy cánh tay cô rồi đẩy cô ngồi xuống trên tràng kỷ. May mà chiếc tràng kỷ cũng được lót đủ mềm, Phương Uyển ngã lên đó nhưng lại được đỡ rất vững vàng. Cô phát hiện Lục Hoài Châu có gì đó không ổn, ánh mắt y không tập trung chút nào, trên mặt cũng lộ ra một chút nghi hoặc: “Tại sao lại không cần?”

Phương Uyển không biết phải giao tiếp như thế nào với con ma men trước mặt nữa, đành cố gắng trấn an y: “Đã quá muộn rồi, ba, ba say rồi.”

Người say rượu sẽ không bao giờ thừa nhận mình say, Lục Hoài Châu cũng không tranh cãi với cô làm gì, y chỉ quay người qua, bắt đầu vắt khăn tắm.

Nếu không phải Phương Uyển ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người y, cô tuyệt đối sẽ không dám nghĩ bây giờ y đang trong trạng thái uống quá chén đâu. Động tác bưng nước nóng hay vắt khăn tắm vẫn giống như người bình thường, ngoại trừ bàn tay đang cởi khuy áo của cô.

Tay Lục Hoài Châu cứ loay hoay mãi với mấy cái cúc áo, tầm nhìn của t mơ hồ, ngón tay không thể nắm được mấy cái cúc áo nhỏ xíu này. Đầu y nóng đến mức đáy mắt cũng bắt đầu bỏng theo.

Phương Uyển làm sao có thể thực sự để y cởi quần áo của mình được, thế nhưng cô lại không thể lay chuyển được sức mạnh từ bàn tay y. Cô bị đè lên trên cái tràng kỷ, sự vùng vẫy của cô đối với một người đàn ông say rượu mà nói thì thực sự không đáng kể.

“Ba! Buông con ra! Ba tỉnh lại đi…”

Khi chiếc khăn tắm nóng hôi hổi phủ lên trên ngực cô, Phương Uyển chỉ có thể quay đầu nhắm mắt lại. Bởi vì cô không hợp tác nên bị ba chồng đè nửa người lên ghế, không thể động đậy được.

Khác với lần xoa bóp đầu tiên, lúc này Phương Uyển có thể cảm nhận được hơi thở có mùi rượu của ba chồng đang phả vào xương quai xanh của mình, lực đạo của bàn tay y cũng mạnh hơn rất nhiều, bắt lấy hai vú cô mà nhào nặn.

Một tay của Lục Hoài Châu ghì lấy đôi tay đang muốn lộn xộn phản kháng của Phương Uyển lên trên ghế sô pha, còn một tay kia thì tiếp tục xoa bóp ngực cho con dâu. Tư duy của y lúc này có phần chậm chạp, khiến y không thể suy nghĩ nhiều được. Y cảm giác như ngón tay mình đang được bọc trong bông mềm, sờ đến chỗ nào là chỗ đấy đều mềm nhũn, hai điểm đỏ tươi cứ xoay tới xoay lui trước mắt khiến đầu y càng thêm choáng váng.

Ngón tay cứ vuốt ve không ngừng để đuổi theo hai điểm động đậy lắc lư kia, cố kẹp chúng giữa các kẽ ngón tay. Vết chai trong lòng bàn tay cọ lên đầu vú mềm mại, lại cứ thế mà chà tới chà lui, khiến lưng của Phương Uyển đột nhiên căng lên thẳng tắp. Nơi giữa hai chân đang kẹp chặt của cô chảy ra một tia ẩm ướt, tiếng rên rỉ như muốn tràn ra khỏi miệng, lại bị cô cố sức kiềm chế nuốt vào.

“Buông ra! Đau quá…”

Nghe thấy tiếng kêu đau của cô, Lục Hoài Châu lại cảm thấy thân thể mình càng thêm nóng hơn, dường như có một ngọn lửa tà ác đang xông thẳng đến bụng dưới, làm thức dậy cây gậy thịt đang bị bó chặt trong quần. Y rất khó chịu, nhưng lại tiếc nuối không muốn thả tay ra khỏi hai luồng mềm mại này: “Cởi cúc quần giúp tôi.”

Nghe từ miệng ba chồng nói ra những lời mang theo ý tứ ra lệnh này, Phương Uyển không thể tin được mà mở to mắt. Cô càng vùng vẫy dữ dội hơn, kịch liệt hơn, cũng chẳng màng đến cả việc phải kẹp lại cái nơi giữa hai chân nữa, cô khuỵu một chân rồi dùng đầu gối đập vào người y.

Mắt cá chân bị người đàn ông nắm lấy kéo ra, hành động này vừa lúc tạo điều kiện thuận lợi cho Lục Hoài Châu lèn chân y vào giữa hai chân cô. Lục Hoài Châu bình tĩnh nhìn cô như đang có điều suy nghĩ, vẻ mặt còn thật sự rất nghiêm túc. Tựa hồ như là đã nghĩ thông, y cúi đầu ngậm lấy đầu vú mà mình không nỡ buông ra kia, cuối cùng cũng rảnh được một tay để tự cởi cúc quần, giải phóng cây gậy thịt bị đè nén nãy giờ.

Khoé mắt Phương Uyển liếc đến khúc thịt thô to khủng khiếp nơi hạ bộ của ba chồng mà giật mình hoảng sợ. Người đàn ông mang vẻ mặt cấm dục, thường ngày trông nghiêm túc đứng đắn, nhưng không ngờ rằng thứ nơi thân dưới của y lại vừa thô vừa dài như vậy. Mặc dù không có gì để so sánh, nhưng Phương Uyển cũng biết kích thước này không phải là điều bình thường.

Thật ra, cô thậm chí còn chưa từng nhìn kỹ phần thân dưới của chồng mình nữa kìa. Trước kia, mỗi lần họ làm chuyện đó, Phương Uyển đều xấu hổ tắt đèn cả, chồng cô cũng không có nhiều kinh nghiệm nên chỉ cọ lung tung vài cái rồi cứ thế cắm vào.

Người đàn ông dường như cảm nhận được sự mất tập trung của cô, y có chút bất mãn mà cắn cắn đầu vú cô, cảm giác đau ngứa đưa Phương Uyển trở về với thực tại. Cô phải ngăn cản sai lầm này lại, nếu không, khi ba chồng tỉnh lại, sau này làm sao bọn họ có thể tiếp tục ở chung được nữa đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận