Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không được!” Thẩm Thiên Dục càng thêm cố chấp, một vòng tay rắn chắc vòng qua eo nhỏ của cô, đẩy cô ra ngoài phòng khách “Vậy tối nay chúng ta gọi đồ ăn bên ngoài đi.”

“Không được, đồ ăn bên ngoài không tốt cho sức khỏe…”

“Vậy chẳng lẽ nhịn đói sao?” Thẩm Thiên Dục tức giận trách móc.

Thẩm Thiên Vi nghe vậy, cuối cùng đầu hàng, bất đắc dĩ gật đầu: “Được rồi, vậy tối nay gọi đồ ăn bên ngoài đi”

Thế là Thẩm Thiên Dục thắng lợi cười he he gọi điện thoại kêu đồ ăn, sau đó lấy ra cái hộp cứu thương bôi thuốc cho cô.

Thẩm Thiên Vi ngồi trên ghế sa lon nhìn Thẩm Thiên Dục cẩn thận từng li từng tí dùng bông băng và thuốc trắng tiêu viêm giảm đau bôi trên mu bàn tay của cô, khuôn mặt tuấn tú vô tình khiến tim cô đập rộn lên…

Loại cảm giác không bình thường này mấy năm nay thường xuyên xuất hiện, gần như đã thành chuyện bình thường như cơm bữa. Khi nhìn hắn, cô thỉnh thoảng mặt hồng tai đỏ, tim đập rộn lên…

Cô vẫn không dám đối mặt với sự thật này, cô luôn nghĩ, có lẽ là do Thẩm Thiên Dục quá đẹp trai nên cô mới có sự thay đổi này. Nhưng lời bạn tốt nói lại khiến cô đăm chiêu suy nghĩ.

Chẳng lẽ cô có tình cảm không bình thường với Thiên Dục sao? Không thể nào, hắn là em trai của cô nha! Nhưng mà, hai người bọn họ cũng không phải là chị em ruột… Không, cô chăm sóc hắn từ nhỏ đến lớn, hắn so với em trai ruột thịt còn thân thiết hơn! Cô tuyệt đối không thể suy nghĩ cổ quái như vậy được, cô phải ngăn cản mình lại!

Đôi mắt rũ thấp xuống, hô hấp nóng rực của cô không khỏi khiến khóe môi của Thẩm Thiên Dục cong lên, nụ cười ác ma tràn ra vậy mà vừa ngẩng đầu “Vi Vi…”

“Thiên Dục, chị có lời muốn nói với em.” Thẩm Thiên Vi hít thở sâu một hơi, cắt đứt câu nói của Thẩm Thiên Dục.

“Được, Vi Vi nói đi.” Hắn lơ đễnh nở nụ cười.

Hai tay Thẩm Thiên Vi nắm chặt lấy vạt áo, ánh mắt dao động nhỏ giọng nói: “Mấy ngày nữa vào lễ Giáng Sinh chị có thể không đi cùng với em.”

Lần đầu tiên, lời nói của cô không nằm trong dự đoán của hắn. Thẩm Thiên Dục ý vị sâu xa ném ra một câu nói không có vẻ gì là để tâm: “Vi Vi có hẹn với ai sao?”

“Ừ, cùng một anh lớp trên.” Thẩm Thiên Vi cố gắng ép tầm mắt của mình chống lại hắn nhưng lại có một sự run rẩy trong lời nói. Cô vẫn luôn không biết có nên đồng ý với lời hẹn của anh ấy hay không nhưng bây giờ cô cảm thấy mình phải đồng ý!

Tạ Tiểu nói không sai, cô nên quen bạn trai. Có như vậy mới không sinh ra cảm giác quái lạ với Thiên Dục… Nhất định là trong cuộc sống của cô từ trước đến giờ chỉ có mình Thiên Dục mới sinh ra ảo giác này, mới có thể hỗn loạn như vậy. Cô tuyệt đối không thể làm chuyện khiến Thiên Dục mất mặt được.

“Anh nào? Sao tôi chưa từng nghe Vi Vi đề cập tới” Thẩm Thiên Dục cười nhưng nụ cười của hắn làm nhiệt độ từ từ rớt xuống.

“Là một anh học ngành xây dựng, anh ấy tên là Thanh Trạm còn là hội phó hội học sinh…” Cô cố ý làm bộ như buông lỏng. Thẩm Thiên Dục lười biếng ngước mắt nhìn thẳng cô. Một khắc kia, cô phát hiện hắn có chút xa lạ… Không, là cực kỳ xa lạ, xa lạ đến nỗi khiến cô có chút sợ hãi.

Nhưng một giây kế tiếp, hơi thở băng hàn liền biến mất nhanh đến nỗi khiến Thẩm Thiên Vi nghĩ tất cả chỉ là ảo giác. Thẩm Thiên Dục cười vui vẻ nói: “Tôi đâu phải đang điều tra lai lịch của người kia? Ha ha, đi chơi vui vẻ nha”

Thẩm Thiên Vi thở phào nhẹ nhõm xoa xoa tóc hắn cười lên: “Chị còn sợ em tức giận, sợ em nói chị bỏ em lại một mình đi chơi lễ Giáng Sinh.”

“Làm sao có thể chứ? Vi Vi có cuộc sống của riêng mình, không cần phải lãng phí thời gian trên người tôi” Lời của hắn rất nhẹ, rất khéo léo nhưng lại như một cây đao cắm vào trong ngực cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận