Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Buổi Thử Đồ Và Sự Cám Dỗ Của Sắc Đỏ
Chiếc xe dừng lại trước một cửa hiệu thời trang cao cấp, nơi chuyên thiết kế trang phục truyền thống cách tân. Nhân viên xếp hàng dài cúi chào cung kính khi Hoắc Đông Thần bước vào.
“Hoắc tổng, mọi thứ ngài dặn đã chuẩn bị xong.” Quản lý cửa hàng kính cẩn nói.
Hoắc Đông Thần gật đầu, quay sang Phỉ Y Hân: “Vào thử đi.”
Nhân viên mang ra một loạt sườn xám tuyệt đẹp. Phỉ Y Hân lướt qua, ánh mắt dừng lại ở một bộ sườn xám màu đỏ trầm, viền đen tinh tế. Chất liệu lụa thượng hạng, sờ vào mát lạnh như nước.
Cô cầm bộ đồ vào phòng thay. Khi Phỉ Y Hân bước ra, cả không gian như ngừng lại.
Chiếc sườn xám ôm sát lấy từng đường cong cơ thể hoàn hảo của cô. Màu đỏ trầm tôn lên làn da trắng sứ không tì vết. Thiết kế cổ cao kín đáo nhưng lại khoét một giọt nước nhỏ trước ngực, lấp ló khe suối quyến rũ. Đặc biệt là đường xẻ tà cao táo bạo bên đùi phải, mỗi bước đi, đôi chân thon dài, nuột nà lại thấp thoáng hiện ra, kích thích thị giác tột độ.
Hoắc Đông Thần đứng sững người. Hắn biết cô có dáng người đẹp, nhưng không ngờ khi mặc sườn xám, cô lại toát lên vẻ đẹp ma mị, câu dẫn đến nhường này. Cổ họng hắn khô khốc, ánh mắt rực lửa dán chặt vào đường cong hông eo của cô, trượt xuống đôi chân dài miên man.
“Hoắc tổng?” Phỉ Y Hân thấy hắn nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, có chút ngượng ngùng gọi.
Hoắc Đông Thần giật mình, ho khan một tiếng để che giấu sự thất thố, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi người cô: “Rất đẹp! Em trang điểm đi, tôi đi thay đồ.”
________________

Một lúc sau, Hoắc Đông Thần bước ra. Phỉ Y Hân suýt nữa thì đánh rơi cây son trên tay.
Trời đất ơi! Hắn… quá soái!
Hoắc Đông Thần mặc một bộ quân phục màu đen tuyền, thiết kế theo phong cách tướng lĩnh thời Dân Quốc. Bộ đồ được cắt may tỉ mỉ, ôm khít lấy thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn. Cầu vai đính quân hàm vàng chói lọi, dây đai chéo qua ngực làm nổi bật bộ ngực rắn chắc. Chiếc thắt lưng da siết chặt lấy vòng eo thon gọn nhưng đầy sức mạnh. Hắn đội chiếc mũ kê-pi, vành mũ che đi một phần đôi mắt sâu thẳm, tạo nên vẻ bí ẩn và uy quyền tuyệt đối.
Hắn đi đôi bốt da cao cổ, mỗi bước chân nện xuống sàn nghe cộp cộp đầy uy lực. Trông hắn lúc này hệt như một vị Thiếu soái bước ra từ trong tiểu thuyết ngôn tình, lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng lại quyến rũ chết người.
Phỉ Y Hân ngẩn ngơ nhìn hắn, tim đập thình thịch. Người đàn ông này… thật sự là cực phẩm nhân gian!
“Em nhìn đủ chưa? Lau nước miếng đi kìa!” Hoắc Đông Thần tiến lại gần, cúi xuống ghé sát mặt cô, cười trêu chọc.
Phỉ Y Hân đỏ mặt, vội vàng quay đi: “Ai thèm nhìn anh chứ!”
“Đi chụp ảnh thôi!” Hắn nắm lấy tay cô, kéo đi.
“Chụp ảnh gì?”
“Kỷ niệm!”
Hắn đưa cô vào một studio được dựng theo bối cảnh Thượng Hải xưa. Hắn bắt cô ngồi lên chiếc ghế gỗ chạm khắc tinh xảo, còn mình thì đứng bên cạnh, một tay đặt lên thành ghế, một tay đút túi quần, dáng vẻ bảo hộ đầy chiếm hữu.
Thợ chụp ảnh bấm máy liên tục. “Tuyệt vời! Hoắc tổng, nhìn cô ấy đắm đuối hơn chút nữa! Cô gái, ngước lên nhìn anh ấy đi!”
Hoắc Đông Thần bất ngờ cúi xuống, hôn phớt lên má Phỉ Y Hân. Cô giật mình, quay sang trừng mắt nhìn hắn, nhưng khoảnh khắc đó đã được camera ghi lại trọn vẹn: Một cô gái xinh đẹp e lệ, đỏ mặt vì ngượng ngùng, và một vị quân nhân cao ngạo đang nhìn cô bằng ánh mắt sủng nịnh vô bờ bến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận