Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Từ chấn động, cả người đơ ra trong tích tắt.

Mất một lúc cô mới hiểu được lời hắn nói.

Nụ cười nhẹ trên môi biến mất, gương mặt khượng lại và thể hiện rõ sự lo lắng.

Cô hoảng hốt dời mắt đi, sự bản thân sẽ để lộ ra biểu cảm không nên có.

Nghiêu Thần tiếp tục nói: “Nghiêu gia dư sức để trả học phí cho em đi du học, hiểu chưa?”

Tô Từ gật đầu, mặt giấu dưới mái tóc dài của mình.

———

Tan học, Tô Từ được đưa về Tô gia.

Khi vừa vào tới phòng khách, cô liền nghe thấy giọng nói của mẹ Tô từ ở trên lầu truyền xuống.

“Con về rồi sao, hôm qua hẹn hò với A Thần có vui không?”

Tô Từ ngẩng đầu lên nhìn mẹ mình đang đứng trên cầu tháng, thờ ơ đáp: “Vâng, rất vui ạ.”

Sau đó cô đi trở về phòng của mình.

“Con bé này.”

Tô phu nhân nhìn cô lắc đầu rồi đi xuống nhà.

Tô Từ vào phòng, cô mệt mỏi nằm lên giường, giờ phút này cô mới giống như được sống lại.

Đến khi vào được tới phòng mình, Tô Từ mới thật sự như trở về nhà.

Căn phòng của riêng cô, là nơi để cô có thể thoải mái bộc lộ hết tất cả cảm xúc của mình.

“Hức… hức…”

Tiếng nức nở bắt đầu vang lên, cô gái nằm trên giường bả vai run lên từng đợt, nước mắt chảy xuống không ngừng.

Tô Từ úp mặt xuống giường, không kiềm chế mà khóc thật to.

Cơ thể đau nhức như muốn phế đi.

Mỗi khi bị Nghiêu Thần ức hiếp, cô chỉ dám nhẫn nhịn đến khi về phòng mới dám khóc thật to.

Ở trước mặt hắn chỉ cần cô dám rơi một giọt nước mắt thì nhất định sẽ phải trả giá cho giọt nước mắt ấy.

Bọn họ chỉ đi học buổi sáng, chiều sẽ học cùng gia sư.

Lần nào Tô Từ cũng được đón tới Nghiêu gia để học cùng Nghiêu Thần.

Hôm nay, khi cô vừa ôm cặp sách tới thì đụng mặt mẹ của Nghiêu Thần – Nghiêu phu nhân đang đi tới.

Trên môi cô lập tức xuất hiện nụ cười, nói: “Chào dì Nghiêu.”

Nghiêu phu nhân chỉ lạnh lùng gật đầu với cô rồi rời đi.

Tô Từ biết tính bà hay ít nói cho nên cũng không để trong lòng, cô ôm ba lô đi lên phòng học ở trên lầu.

“Tới đây ngồi.”

Nghiêu Thần đã ngồi sẵn trên bàn, nhìn thấy Tô Từ đi vào hắn liền chỉ vào cái ghế bên cạnh và nói.

Bây giờ vẫn chưa đến giờ học, gia sư vẫn chưa tới.

Khi Tô Từ vừa đi tới, Nghiêu Thần bỗng vươn tay kéo cô một cái, cái người cô mất thăng bằng mà ngã ngồi trên đùi hắn.

Khóe môi chàng trai cong lên tạo thành nụ cười, một tay hắn bóp chặt ấy eo Tô Từ, tay còn lại giơ lên vuốt nhẹ sườn mặt của cô.

Yết hầu Tô Từ di chuyển lên xuống, mỗi khi hắn làm những động tác dịu dàng với mình, Tô Từ luôn cảm thấy hoảng sợ, cô không quen với một Nghiêu Thần như vậy.

Ánh mắt căng thẳng của cô dõi theo từng động tác của hắn.

Bàn tay Nghiêu Thần dần dần tụt xuống, vuốt ve cần cổ trắng mịn không có một nếp gấp của Tô Từ.

Tô Từ đổ mồ hôi, cố gắng lấy lại giọng nói: “Thần… sắp tới giờ học rồi.”

Nghiêu Thần khẽ cười, đầu đưa về phía trước, môi dán lên sườn mặt của cô.

“Vội cái gì, ông ta cũng đã thấy từ lâu rồi.”

Cả người cô liền run nhẹ, lòng bàn tay đều đổ đầy mồ hôi.

Có lần khi Nghiêu Thần đang hôn cô thì bị gia sư phát hiện.

Tô Từ xấu hổ đến mặt mũi vừa trắng vừa đỏ.

Nhưng Nghiêu Thần lại tỏ ra bình thường như không có chuyện gì.

Môi hắn từ sườn mặt của cô dời xuống, hai cánh môi chạm vào nhau, đầu lưỡi của Nghiêu Thần dũng mãnh luồn vào trong, quấn lấy cái lưỡi nhỏ bé của Tô Từ rồi tráo cho nhau.

Tô Tự nhắm mắt lại, hai tay siết chặt lấy váy của mình, hơi thở mạnh mẽ của chàng trai đang cuốn lấy cô, không chừa cho cô bất cứ một chỗ nào để thở.

Khoang miệng bị Nghiêu Thần càn quét tới mức khô cằn, tất cả mật ngọt đều bị hắn hút hết, không chừa lấy một giọt.

Đầu lưỡi Tô Từ bị cắn mút tới mức tê dại và có chút đau đớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận