Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đi ra ngoài với tốc độ cực nhanh, nhưng bước chân rõ ràng thoạt nhìn có chút quái dị, gót chân hoàn toàn không dám chạm vào mặt đất, hai chân cọ sát nhau gần như nghiêng về phía trước.
Khuôn mặt Trần Vũ Hàm nhăn nhó, vừa rồi lúc bị gậy thịt nhồi chặt, cô còn không cảm thấy lỗ nhỏ rách ra đau như vậy, hiện giờ gậy thịt rút ra rồi, lỗ nhỏ bị căng rộng ra dường như không thể trở lại khít như ban đầu được nữa, cửa mình cứ có cảm giác đau nhói như gai đâm, còn có tϊиɧ ɖϊ©h͙ anh vừa bắn ra và dâʍ ŧᏂủy̠ bị ma sát chảy ra, nếu không kẹp chặt chân lại hơn chút thì sẽ không ngăn được chúng chảy xuống.
Khương Yển cứ nhìn cho đến khi cô đi vào phòng đóng cửa lại, lúc này mới vội vàng chạy nhanh xuống dưới tầng như một tên trộm, sau khi lên xe, hai tay run lên, suýt nữa làm rơi mất chìa khóa xe.
Lái xe ra khỏi tiểu khu, nhìn vết máu còn dính trên quần, nửa người trên cởi trần, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ của Trần Vũ Hàm, làm anh lòng xuân phơi phới khóe miệng bật cười, ý cười trong mắt như gió xuân dịu dàng.
Trần Vũ Hàm đóng cửa lại, đối mặt với Tiểu Đào chuẩn bị đưa khăn tắm, lại căng thẳng một hồi, phải tiêu tốn sức lực rất lớn mới khiến cho bản thân miễn cưỡng duy trì trạng thái điềm tĩnh, hỏi: “Em chờ chị một chút, chị đi thay quần áo đã, đúng rồi, phiền em vào phòng lấy một bộ đồ ngủ ra giúp chị nhé.”
Tiểu Đào gật đầu đi về phía phòng cô, hỏi: “Chị Vũ Hàm, chị đã trả phí chuyển phát nhanh chưa? Lúc em vừa về, nhìn thấy xe của anh Khương còn đang đậu ở bên ngoài, khi em ở bên ngoài, anh ấy gọi điện thoại cho em nói có một bưu kiện, em bảo anh ấy tìm chị lấy phí chuyển phát, không ngờ vừa cúp máy liền thấy cửa hàng mà em muốn vào mua đồ chưa mở cửa, cho nên em quay lại, nếu biết sớm thì em đã bảo anh ấy chờ em một lát rồi.”
Nghe tiếng Tiểu Đào lầm bầm làm Trần Vũ Hàm lộ rõ vẻ bối rối: “Phí chuyển phát nhanh gì?”
————
Ha ha, sắp ngã ngựa rồi! Đầu óc bà chủ không tốt lắm, bây giờ mới thật sự cảm thấy không ổn.
Thử đoán xem khi nào thì bọn họ sẽ gặp lại nhau?
Được rồi, tôi không nhiều lời nữa, vì cầu xin điểm, tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện cười.
Có một người phụ nữ đi làm phẫu thuật thụ tinh nhân tạo, sau khi cô cởϊ qυầи áo ra nằm lên giường, phát hiện bác sĩ cũng bắt đầu cởϊ qυầи!
Người phụ nữ sợ hãi kêu lên: “Anh muốn làm gì?”
Bác sĩ đáp: “Thật sự xin lỗi, chai đựng dùng hết rồi.”

Tiểu Đào cũng cảm thấy chán chường sau khi nghe cô hỏi ngược lại.
Hôm nay không biết Trần Vũ Hàm có chuyện gì, cô có vẻ không tập trung, nhắc tới phí chuyển phát nhanh nhiều lần như vậy, bây giờ cũng không biết cô ấy đang nói cái gì.
Tiểu Đào đứng ở cửa với bộ đồ ngủ, kiên nhẫn giải thích một lần nữa, nói: “Chính là cái hộp ở tầng dưới ah, đó là một con ma nơ canh, không phải cần thanh toán sao? Lúc em vừa mới tháo túi đều nhìn thấy trên danh sách in hai chữ thanh toán, anh Khương, bây giờ chính là nhân viên phụ trách giao hàng mới ở tiểu khu chúng ta, anh ấy vừa mới hỏi số tiền này là thanh toán ngay bây giờ hay là đưa vào bảng thanh toán tuần, anh ấy gọi điện cho em, em bảo anh ấy đến tìm chị, em nghĩ anh ấy đang ở trên lầu, anh ấy không đến sao? Nhưng khi em vừa trở về, em đã thấy xe đi giao hàng của anh ấy vẫn còn đậu bên ngoài.”
“Bao nhiêu tiền?”
“Em không hỏi rõ ràng, chị Vũ Hàm không đưa hả? Vậy đợi đến buổi chiều anh ấy tới đây nhận hàng rồi em hỏi lại anh ấy lần nữa.”
Tiểu Đào nhìn thấy đôi bàn tay từ bên trong thò ra, vội vàng đưa áo ngủ lên, đứng ở bên ngoài chờ cô thay quần áo xong rồi đi ra.
Trần Vũ Hàm vội vàng thay đồ ngủ rộng thùng thình, đứng trước bồn rửa tay, vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm một đống quần áo trong tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận