Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cao Đạm chui đầu vào ngực cô, vươn đầu lưỡi miêu tả quầng vú màu hồng phấn, rồi sau đó đem nãi tiêm nhỏ xinh liếm mút.

“Ư… Căng quá… Bên kia… Hút hút một cái đi mà ~” An Hân Phỉ âm thanh mang theo tiếng khóc rấn rứt, đặt đầu bên gáy anh “Chồng ơi ~”

“Bé con hư hỏng” anh cười vỗ vỗ mông trắng, cô vô thức làm nũng càng làm tim anh ngứa giống như bị mèo cào.

Anh hướng về phía trước mãnh liệt thúc làm, bạn nhỏ An ê ê a a phát ra tiếng ngâm kêu “Nha… Muốn… Ừ… Muốn tới…”

“Chúng ta cùng nhau…” Anh ôm chặt cái eo thon nhỏ, kéo đầu cô xuống tìm khuôn miệng anh đào nho nhỏ hôn thật sâu.

“Ư ~ bắn vào đi… Chồng ơi… Em muốn sinh con cho anh”

“Ô… Bắn cho em… Đều cho em…” Cao Đạm gầm nhẹ đem đặc sệt tinh dịch phun tiến nơi thật sâu trong tử cung của An Hân Phỉ

“Nóng quá ~”

Anh ôm lấy cô ngả nằm xuống đệm, ôn nhu theo mái tóc dài mướt mồ hôi của cô, hôn bên gáy cô “Thật hi vọng em có thể vĩnh viễn thuộc về anh” đáng tiếc, cô bé có thể lực chống đỡ hết nổi đang mơ màng sắp ngủ kia không nghe được lời tỏ tình thân mật khát khao của anh.

[1] thực tuỷ biết vị: giống như theo bản năng vậy đó:v cũng khó giải thích quá

Ngày hôm sau, An Hân Phỉ thật sớm liền tỉnh, tuy rằng như cũ eo mỏi lưng đau nhưng tóm lại Cao Đạm vẫn quan tâm đến thân thể của cô, cực kì ôn nhu, chỉ làm một lần rồi ôm cô ngủ, cho nên cảm giác cũng không tệ lắm.

Cô hơi nghiêng người, cùng anh mặt đối mặt, cánh tay của người đàn ông còn khoác lên hông cô. Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh ngủ với khoảng cách gần như vậy, trút xuống dáng vẻ tinh anh (tài hoa, hoàn mỹ) thường ngày, lúc này anh giống như một đứa bé – không hề có chút phòng bị gì cả, không biết trong mơ thấy cái gì, lông mày anh hơi nhíu lại, cô lặng lẽ vươn tay phác họa khuôn mặt anh, muốn đem hàng mày đang nhăn lại kia vuốt giãn ra. Đầu ngón tay nhẹ lướt vuốt ve môi anh, người ta đều nói môi mỏng bạc tình, nhưng cô lại thấy anh rất ôn nhu săn sóc.

Nghĩ đến mọi thứ Cao Đạm làm cho mình, An Hân Phỉ cầm lòng không đậu ở trên môi anh hạ xuống một cái hôn nhẹ. Hôn xong, trong nháy mắt cô ngây người, rồi sau đó nhẹ nhàng bỏ bàn tay đang khoác trên hông mình ra, mặc váy phủ thêm cái áo khoác rồi ra khỏi lều.

Khi cô đã đi rồi, cái người vốn đang ngủ lại mở mắt, ngón tay vuốt ve môi, nơi đó, dường như còn lưu lại độ ấm trên môi cô.

“Anh có thể hiểu là thái độ của em đối với anh đã thay đổi hay sao?” Cao Đạm lẩm bẩm tự hỏi. Rồi sau đó ngồi dậy – vẻ mặt bất đắc dĩ “Cao Đạm ơi Cao Đạm, mày rơi vào đi”

Anh mặc xong quần áo, kéo mở lều trại, gió biển tươi mát thổi vào mặt, bởi vì còn rất sớm, cho nên trên bờ biển cũng không có nhiều người. Xa xa anh thấy An Hân Phỉ đang khom lưng nhặt cái gì.

“Phỉ Phỉ” Cao Đạm hô một tiếng, An Hân Phỉ nghe thấy được, nhìn anh đứng ngoài lều, hai tay đút trong túi quần, tóc ngắn gọn gàng bị gió biển thổi lên, mỉm cười nhìn cô, cô không chút nghĩ ngợi chạy về phía anh.

Bởi vì quán tính quá lớn, cô một mạch đâm sầm vào lồng ngực anh, anh tiện thể ôm chặt cái người bé nhỏ trong lòng.

Cô từ trước ngực anh ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh “Anh dậy rồi”

“Làm sao lại dậy sớm vậy?” anh buông cô ra, đưa tay sửa lại đầu tóc rối bù của cô.

“Vốn dĩ muốn nhìn mặt trời mọc, kết quả lại dậy trễ” cô có chút tiếc nuối.

“Muốn nhìn mặt trời mọc không cần phải gấp gáp, ngày mai lại xem cũng giống nhau”

“Ừ”

“Trong tay cầm cái gì, vỏ sò?”

“Đúng vậy, anh xem, đẹp không?” An Hân Phỉ giống như dâng vật quý cho Cao Đạm xem vỏ sò cô vừa mới nhặt được, là một cái vỏ sò hình trái tim rất đặc biệt.

“Đẹp, nhưng không bằng một phần vạn người đang đứng trước mặt anh” anh ngắm cô ôn nhu nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận