Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu bảo mẫu thương xót cô bé, chỉ có thể mỗi ngày dùng khăn ấm lau người cùng giúp Lục Dĩnh chườm đá lạnh cùng chuẩn bị thật nhiều đồ ăn mềm dễ ăn.

Có điều Lục Dĩnh cũng nhất quyết không chịu mở miệng ăn uống, môi cũng vì thiếu nước mà khô đến nứt toác. Sang ngày thứ tám, cuối cùng bọn hắn nhìn đến khó chịu.

Mỗi ngày đều cùng Lạc Nhạn thay phiên nhau về bữa trưa hoặc bữa tối, dùng phương thức thô bạo mà ép cô ăn.

Hôm nay Trình Cẩn trở về, Lục Dĩnh vẫn như cũ nằm cuộn mình trong một góc. Đồ ăn cùng nước uống Chu bảo mẫu chuẩn bị cũng bị đặt nguội lạnh một góc.

Bà ấy ở bên cạnh Lục Dĩnh, không ngừng khuyên can cô không nên bỏ bữa mà hại đến cơ thể. Có điều bà ấy càng nói, Lục Dĩnh càng chui đến lợi hại vào góc giường.

Mái tóc vốn suôn mượt bị cô lăn lộn đến rối tung rối mù, cả người lộ ra toàn xương xẩu giống kẻ bị bệnh sắp chết. Cơn đau vùng ngực đã hoàn toàn biến mất xong Lục Dĩnh vẫn không thể nuốt nổi thứ gì.

Cô không muốn sống nữa. Thật muốn như vậy nhanh chóng mà chết đi!

Có điều nữ bác sĩ quá cố chấp, mỗi ngày đều chăm chỉ truyền dịch dinh dưỡng duy trì cơ thể tàn tạ này. Lục Dĩnh cảm thấy bản thân sắp phát điên rồi, sắp hận đến phát điên.

“Vẫn không chịu ăn uống chút nào à?” Trình Cẩn quay sang, hỏi bảo mẫu Chu bên cạnh.

“Vâng, tiểu thư vẫn không chịu ăn uống.” Bà thấy Trình Cẩn trở về, vội vàng đứng dậy lùi ra sau. ” Vừa rồi bác sĩ đã giúp truyền dịch dinh dưỡng, có điều đều bị cô ấy giật ra kim tiêm. Mới chỉ truyền được nửa chai.”

Nữ bác sĩ ngồi bên cạnh chán nản dựa vào tường, chăm chú đọc từng tờ phân tích.

Không có cách nào, không thể dùng quá nhiều thuốc an thần, thuốc ngủ cũng đang có dấu hiệu nhờn thuốc. Nếu để Lục Dĩnh tỉnh táo, cô ấy liền không để yên cho bọn họ truyền nước.

Nửa chai, miễn cưỡng cũng chỉ vừa đủ duy trì sự sống.

“Tôi nghi ngờ tiểu thư mắc chứng chán ăn.” Bác sĩ bỏ xuống tập hồ sơ dày đặc vết note, tiến đến nói chuyện với Trình Cẩn. “Tôi không phải bác sĩ tâm lý, các anh nên tìm một người có chuyên môn đến khám cho cô bé.”

Một cô bé ngoan ngoãn, hiền lành bị hành hạ đến bộ dạng như vậy. Nữ bác sĩ cũng không rõ bọn họ còn có nhân tính để chữa bệnh cho Lục Dĩnh hay không.

Chỉ có thể cố hết sức giúp đỡ.

“Bệnh chán ăn?” Trình Cẩn lần đầu tiên nghe thấy căn bệnh này, có chút không tin.

Dù sao đây cũng không phải lần đầu Lục Dĩnh bướng bỉnh nhịn đói, khi mới bị bắt đến biệt thự cũng trốn vào một góc không chịu ăn uống

Chỉ là lần này dài hơn một chút.

“Vâng, có thể có chút nghiêm trọng.” Nữ bác sĩ cẩn thận lật báo cáo, đưa đến cho Trình Cẩn. ” Các chỉ số hiện giờ đều không tốt, nếu còn duy trì như vậy cô bé sẽ không chịu nổi.”

Vậy nên cầu xin các người mau mời bác sĩ tâm lý đến.

Trình Cẩn nhìn Lục Dĩnh co ro trong góc, im lặng suy nghĩ.

Trình Cẩn không có chuyên môn trong việc này, hắn trước giờ chỉ kinh doanh mảng công nghệ, đối với y học không có hứng thú.

“Ra ngoài đi.” Trình Cẩn muốn xem, Lục Dĩnh có thể bướng bỉnh đến bao giờ.

Nữ bác sĩ còn muốn nói gì đó, Bảo mẫu Chu đã vội vàng ngăn cản rồi lôi kéo cô ấy ra ngoài. Bà hiểu rõ hậu quả của việc chống đối bọn hắn hơn ai hết.

Hắn mạnh tay kéo cô gái nhỏ đang ngồi co ro trong góc ra, nắm lấy cằm Lục Dĩnh, ép cô nhìn vào mắt mình. Đôi mắt vốn to tròn, trong sáng hiện sờ không chỉ sâu hoắm, vô hồn mà còn trở nên chói mắt trên khuôn mặt không có chút sức sống.

Trình Cẩn đưa tay với lấy bát cháo nguội ngắt trên bàn. Đút vào miệng Lục Dĩnh từng thìa cháo lớn rồi bịt miệng ép cô nuốt xuống. Từng thìa, từng thìa đều khiến Lục Dĩnh bị sặc đến ho sặc sụa. Quai hàm cũng bị hắn bóp tới muốn trật khớp.

Đợi đến khi toàn bộ bát cháo được ăn hết, Trình Cẩn mới đứng dậy nhìn Lục Dĩnh thê thảm ngồi ho dưới đất: “Ngoan ngoãn ăn vào không dễ chịu hơn sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận