Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn Ghen Của Vu Đồng Và Bản Năng Mới
Hôm nay là thứ bảy, Ninh Ninh không có lịch học thêm. Cô định ngủ nướng một giấc thì mẹ cô sai đi chợ mua đồ. Trên đường đi bộ ra chợ, khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, cô bất ngờ bị một cánh tay mạnh mẽ kéo tuột vào trong.
– Á! Ai…
Cô bị ép mạnh vào bức tường gạch thô ráp. Mùi hương bạc hà quen thuộc xộc vào mũi. Giang Thuần!
– Lớp trưởng? Cậu làm cái gì vậy? Dọa chết tớ rồi! – Ninh Ninh vuốt ngực, trừng mắt nhìn cậu.
Giang Thuần không nói gì, cúi xuống hôn ngấu nghiến môi cô. Nụ hôn mang tính chiếm hữu mạnh mẽ, như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Tay cậu luồn vào trong áo cô, xoa nắn bầu ngực mềm mại.
– Ưm… buông ra… đây là ngoài đường… – Ninh Ninh giãy giụa.
– Nhớ em quá. Nhớ “A Kiều”. – Giang Thuần thì thầm vào tai cô, giọng khàn đục. “A Kiều” là biệt danh cậu tự đặt cho cô trong những lúc cao trào.
Cậu cúi xuống, mút mạnh vào cổ trắng ngần của cô, để lại một dấu hickey đỏ chót nổi bật.
– Đau! Cậu là chó à? – Ninh Ninh đẩy mạnh cậu ra. Cô vội vàng lấy tay che cổ, mặt đỏ bừng. – Biến thái! Tránh xa tớ ra!
Cô vùng chạy ra khỏi hẻm, để lại Giang Thuần đứng đó nhìn theo với ánh mắt thâm trầm.
Mua đồ xong, Ninh Ninh lật đật chạy về nhà. Vừa đến gần cổng, cô đã thấy một bóng dáng cao lớn quen thuộc đang đứng dựa vào cột đèn, tay đút túi quần, vẻ mặt hầm hầm.
Là Vu Đồng! Hung thần đã trở lại sau một tuần vắng bóng.
– Đi đâu về đấy? – Hắn hỏi, giọng lạnh tanh.
– Đi… đi chợ. – Ninh Ninh chột dạ, kéo cao cổ áo lên để che đi vết tích trên cổ.
Vu Đồng bước lại gần, nhìn chằm chằm vào cô. Hắn nhạy bén nhận ra sự thay đổi của cô. Cô đẹp hơn, quyến rũ hơn, và… có mùi của kẻ khác.
– Mở cửa ra. Vào nhà nói chuyện.
Hắn ra lệnh, không cho cô cơ hội từ chối. Vào đến phòng khách, Vu Đồng khóa trái cửa lại, ném túi đồ của cô lên ghế sofa. Hắn tiến lại gần, ép cô vào tường, tay nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình.
– Trên cổ cậu… là cái gì? – Ánh mắt hắn sắc lẹm, đỏ ngầu sự ghen tuông.
Ninh Ninh run rẩy, cố gắng vùng vẫy:
– Muỗi… muỗi đốt thôi…
– Muỗi nào đốt to thế này? Hả? – Hắn gầm lên, tay miết mạnh vào dấu hickey tím bầm. – Thằng nào? Thằng nào dám đụng vào người của tao?
Sự giận dữ của Vu Đồng khiến Ninh Ninh sợ hãi tột độ. Hắn như một con thú bị thương, điên cuồng và nguy hiểm. Hắn cúi xuống, thô bạo hôn lên cổ cô, cắn đè lên dấu vết cũ như muốn xóa bỏ nó và đánh dấu lãnh thổ của mình.
– “Hệ thống! Cứu mạng! Hắn điên rồi!” – Ninh Ninh gào thét trong đầu.
– “Hệ thống đã nâng cấp lên Level D! Chức năng mới: Kích hoạt bản năng ẩn giấu của ký chủ. Cô có muốn thử không? Nó sẽ giúp cô thoát khỏi tình huống bị động này.”
– “Kích hoạt! Nhanh lên!” – Ninh Ninh không còn lựa chọn nào khác.
Ngay lập tức, một luồng điện chạy qua não bộ Ninh Ninh. Ánh mắt sợ hãi của cô biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn sắc sảo, mị hoặc và đầy khiêu khích. Bản năng “Bad girl” trỗi dậy.
Ninh Ninh không còn vùng vẫy nữa. Cô vòng tay ôm lấy cổ Vu Đồng, kéo hắn xuống, chủ động hôn lại hắn một cách mãnh liệt. Lưỡi cô luồn vào miệng hắn, quấn quýt, trêu đùa.
Vu Đồng sững sờ trước sự thay đổi đột ngột này. Nhưng rất nhanh, hắn bị cuốn vào nụ hôn nồng cháy của cô.
Ninh Ninh dùng sức đẩy mạnh, khiến Vu Đồng ngã ngửa xuống ghế sofa. Cô leo lên người hắn, ngồi lên đùi hắn, hai tay chống lên ngực hắn, nhìn xuống với ánh mắt của một nữ hoàng.
– Đại ca… anh ghen à? – Cô cười khẽ, giọng nói ngọt ngào như mật ong pha thuốc độc.
Cô cúi xuống, liếm nhẹ lên yết hầu đang chuyển động của hắn, tay lần mò xuống thắt lưng hắn, cởi bỏ sự trói buộc.
– Muốn trừng phạt em sao? Vậy thì… dùng “cây gậy” của anh trừng phạt em đi…
Lời nói dâm đãng thốt ra từ miệng cô gái ngây thơ khiến Vu Đồng nổ tung. Hắn lật ngược tình thế, đè cô xuống dưới thân mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận