Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Buổi Tiệc Ly Biệt
Sau trận mây mưa vội vã, Mạnh Kiều bị Tiểu Vinh, trợ lý của cô, kéo lên xe. Cô đành phải lưu luyến tách khỏi Trần Thâm.
Ngồi trên xe, Tiểu Vinh ríu rít không ngừng, vui vẻ vì sắp được ăn một bữa ngon mà không cần trả tiền. Nhưng Mạnh Kiều đang ngồi dựa vào cửa sổ, chẳng còn chút tâm trạng nào mà nói chuyện.
Cô mệt sắp chết rồi! Xong đời! Cơ thể cô như bị vắt kiệt, hai đùi vẫn còn run rẩy, nơi riêng tư thì vừa đau rát vừa thỏa mãn. Bữa tiệc còn chưa bắt đầu mà cô đã mệt đến mức chỉ muốn ngủ.
Mà bữa tiệc đóng máy đêm nay, trớ trêu thay, lại là do chính Trần Thâm chuẩn bị cho cô!
Cô lén lấy điện thoại ra, nhân lúc Tiểu Vinh không chú ý, gửi một tin nhắn đầy “oán hận” cho anh.
Kiều Kiều bị lừa: Em mệt quá!!! Kiều Kiều bị lừa: Đều tại anh!!!
Cô sẽ không bao giờ tin tưởng bất cứ lời hứa hẹn nào của Trần Thâm trên giường nữa!
Bên kia, Trần Thâm nhận được tin nhắn, tự biết mình đuối lý, chỉ đành cười khổ.
Trần Thâm: Trên xe nghỉ ngơi một chút. Anh hứa buổi tối sẽ không quá mệt mỏi đâu.
Thật ra, tiệc đóng máy này vốn không có trong kế hoạch của đoàn làm phim. Trong đoàn còn rất nhiều đàn anh đàn chị, vị trí của Mạnh Kiều trong giới cũng chưa đủ lớn để được tổ chức tiệc riêng. Nhưng Trần Thâm đã chủ động đề nghị với đạo diễn, còn nói mọi chi phí anh sẽ trả. Đạo diễn Trương vốn cũng muốn mời mọi người một bữa, giờ có người chịu chi, tội gì không làm?
Nhà hàng đã được bao trọn gói. Tuy tuổi nghề của Mạnh Kiều không lớn, nhưng cô vẫn là nữ chính, nên được xếp ngồi ngay cạnh Trần Thâm.
Khi gọi món, đạo diễn Trương trịnh trọng tuyên bố, đêm nay không uống rượu, vì sáng mai mọi người còn phải làm việc. Mấy nhân viên đang hí hửng đành ngoan ngoãn ngậm miệng uống Coca.
Dĩ nhiên, đây là do Trần Thâm đã ngầm đánh tiếng trước với đạo diễn. Anh sợ có kẻ mượn cớ chuốc rượu bạn gái mình.
Ban đầu, không khí còn hơi câu nệ. Dần dần, có lẽ do tác dụng của Coca, tiếng cười nói cũng lớn hơn.
Mạnh Kiều, sau khi bị “đè” làm một trận ra trò, lúc này vừa mệt vừa đói. Từ khi đồ ăn được mang lên, mắt cô đã dán chặt vào bàn tiệc. Tóc cô rất dài, hôm nay lại quên không mang dây buộc tóc. Cô đành phải dùng một tay giữ tóc, một tay chật vật gắp đồ ăn.
Trần Thâm đang bị người bên cạnh lôi kéo nói chuyện, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng vẫn liếc về phía cô. Thấy cô thích ăn món nào, anh sẽ lặng lẽ xoay mâm thức ăn, dịch món đó lại gần cho cô.
Mạnh Kiều ăn đến quên trời quên đất. Bỗng nhiên người bên cạnh đứng dậy, cô nghiêng đầu nhìn, Trần Thâm chỉ vỗ nhẹ lên lưng cô. Cô tưởng anh đi vệ sinh, nhưng anh quay lại rất nhanh, và đưa cho cô một chiếc dây buộc tóc.
“Ơ? Ở đâu thế anh?” Mạnh Kiều vui vẻ hẳn lên. Cô vuốt lại tóc, chuẩn bị tết một bím tóc đơn giản.
“Anh mượn của nhân viên trang điểm.”
Mạnh Kiều nhanh nhẹn tết xong bím tóc, để nó vắt sau lưng. Trần Thâm ở sau lưng cô, khẽ nghịch đuôi tóc của cô, cảm thấy thật thần kỳ.
“Trở tay một cái cũng có thể tết được à?” Anh hỏi.
“Vâng. Lúc còn nhỏ em thích điệu, nên toàn tự mình học tết đủ các loại bím tóc.” Mạnh Kiều cười, khoe khoang .
Trần Thâm tưởng tượng ra một Mạnh Kiều phiên bản mini, đứng trên một chiếc ghế trước gương, bàn tay nhỏ xíu bụ bẫm đang loay hoay quấn từng lọn tóc. Sau khi tết xong còn đứng tạo dáng trước gương.
Nghĩ thôi đã thấy đáng yêu rồi!
Sau này, anh nhất định phải sinh một đứa con gái. Một đứa bé xinh xắn, đáng yêu hệt như cô vậy.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận