Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng vậy, khuôn mặt này, dù có thời gian trôi đi, Tịch Hiên cô vẫn nhìn thấy được nét đâu đó của Diệp Thiên Tân 18 tuổi, ngây thơ, kiên cường theo đuổi cô ngày nào.

Mặt Diệp Thiên Tân không chút gợn sóng. Tịch Hiên cô biết mình đùa quá trớn, bàn tay rớt xuống bờ vai to lớn của anh, vỗ vỗ mấy cái, giãn hoà: Ha ha, tôi đùa.

Đầu Tịch Hiên dần nặng trĩu, lời nói và lí trí suy nghĩ lại không đồng điệu. Miệng tự cô phát ra, mà đầu óc nào muốn nói đâu. Nhìn đi, Diệp Thiên Tân ngơ đến không cất thành lời mất rồi?! Cô đúng là đồ hoang tưởng mà, ai lại còn yêu một người đã từ chối mình 7 năm trước cơ chứ?

Không khí trở nên im lặng. Tịch Hiên liếc nhìn Diệp Thiên Tân, vẫn là bộ mặt trầm ổn, không một chút gợn sóng.

Tại sao Hiên Hiên lại nghĩ vậy? Diệp Thiên Tân nhìn Tịch Hiên, anh rất bình tĩnh hỏi lại.

Liền ngẫm nghĩ một hồi lâu, Tịch Hiên tặc lưỡi, cô cũng không biết: Tôi không biết.

Chắc có lẽ tôi đã nhìn lầm, cũng đã đề cao bản thân. Trên đời này, còn mấy ai thích bà cô già như tôi chứ? Tịch Hiên cười ngờ ngệch, lại dùng tay vỗ má Diệp Thiên Tân, Cậu đẹp trai như vậy, chắc chắn sẽ thích những mỹ nữ xinh đẹp, trẻ trung thôi đúng không?

Tôi không giống. Diệp Thiên Tân thống khổ, mở miệng.

Nếu anh muốn thì ở bên Anh đã một khối cô đến cạnh rồi, chứ không phải ngồi ôm cây đợi thỏ như thế này. Chỉ vì cô gái nhỏ này, anh đã đợi suốt 7 năm rồi, rất lâu rồi. Đợi đến nổi mất cảm xúc với các cô gái xung quanh anh luôn rồi.

Tịch Hiên nhướng mày liễu, khuôn mặt Diệp Thiên Tân rõ ràng là rất nghiêm túc, mà đang trong cơn say, cô lại nghĩ rằng anh chỉ an ủi mình, càng trêu chọc: Không lẽ cậu thích láy máy bay bà già à?

Bật cười, Diệp Thiên Tân không phản bác. Rõ ràng là như thế, nhưng máy bay bà già này lại nhỏ nhắn, đáng yêu, anh lại yêu thích không muốn buông.

Có gì buồn cười? Lườm Diệp Thiên Tân, Tịch Hiên như con mèo nhỏ, xù lông: Không đúng sao?

Diệp Thiên Tân dần xích lại gần Tịch Hiên, đôi môi bạc mấp máy vài lời, làm cô nổi cả da gà: Hiên Hiên muốn biết?

Hơi thở nồng nặc mùi rượu, lời nói lại nghe mê muội, Tịch Hiên xém chút nữa không chống đỡ nổi mà nhào vào lòng Diệp Thiên Tân, bảo rằng ‘lời của cậu nghe rất dễ chịu’ .

Tịch Hiên cười ha ha, chống lại nổi tò mò vô hình trong lòng, cô bướng bỉnh lắc đầu: Không muốn biết. Biết rồi sẽ được gì?

Ngón tay Diệp Thiên Tân bỗng đưa lên, chạm vào đôi môi của Tịch Hiên, khẽ suỵt! , ánh mắt đầy ma mị, như nam châm đang hút lấy ý chí suy yếu cuối cùng của cô: Biết rồi sẽ rất thú vị.

Diệp Thiên Tân anh chỉ uống 4 ly rượu thôi, còn rất tỉnh táo. Nhưng đôi môi cong cong, đôi mắt mơ màng, khuôn mặt ửng hồng của Tịch Hiên làm anh khô khốc. Anh muốn độc chiếm lấy cô, không cho cô nói những lời làm người khác đau lòng nữa. Anh muốn ánh mắt, lời nói, cử chỉ, cả thân thể của cô chỉ dành cho riêng anh.

Khuôn mặt yêu nghiệt, lời nói càng yêu nghiệt của Diệp Thiên Tân như chuốt say lòng Tịch Hiên. Giọng anh thật rất trầm ấm, người khác nghe mà không tin không được.

Trong ánh đèn bar chập chờn, mờ mờ ảo ảo, Tịch Hiên nhìn khuôn mặt của Diệp Thiên Tân đến nổi ngây dại. Tại sao lúc này cậu ta lại có thể đẹp trai như diễn viên điện ảnh Lê Minh cô thần tượng nhỉ? Càng nhìn càng thấy nhiều điểm tương đồng.

Chẹp! Đúng là cô háo sắc thật, nhìn cậu ta mãi mà không chán. Nhìn đến đôi môi mỏng bạc của cậu ta, cô muốn nuốt một ngụm nước miếng, rõ ràng cô đang rất muốn chạm vào đôi môi mỏng đó.

Rồi cô nhìn đến đôi mắt không chớp của Diệp Thiên Tân, ánh mắt như đang thôi miên lấy cô, muốn cô phục tùng mệnh lệnh dưới lời nói của anh vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận