Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Qua một lúc lâu, khoảng gần một tiếng đồng hồ, Tống Ngụy lại quay vào phòng. Lần này, tay hắn xách theo một túi đồ khá lớn, đi thẳng đến bên giường.
“Định mang cái thân dơ bẩn này đến bao giờ? Muốn giường tôi dính đầy máu của cô à?” Hắn cất giọng, cố che giấu sự quan tâm vụng về.
Lục Hiểu Dư không đáp, khó nhọc ngồi dậy rời khỏi giường.
“Đi đâu?” Hắn giữ cô lại.
“Đi cho khuất mắt ngài.” Giọng cô lạnh tanh.
“Tôi cho phép cô đi?” Hắn túm tay cô, hung hăng đẩy mạnh xuống giường.
Cơn đau bụng dưới ập đến khiến mặt mày cô càng thêm tái mét. Lục Hiểu Dư trừng mắt nhìn hắn: “Ngài Tống, thân thể tôi dơ bẩn, tôi không muốn làm ô uế nhà ngài!”
“Bẩn hay không cần cô quan tâm?” Hắn ném túi đồ lên giường, hất cằm ra hiệu: “Ban ngày, ban đêm, có cánh, không cánh đều đủ cả. Còn có quần lót để thay. Cầm lấy rồi vào trong kia mà mặc.”
Lục Hiểu Dư quay sang nhìn túi ni lông bên cạnh. Bên trong có vài bịch băng vệ sinh đủ loại, mấy hộp quần lót mới tinh, thậm chí còn có cả túi chườm nóng. Một hơi ấm lạ lùng len lỏi trong lòng cô. Không ngờ loại người như hắn cũng có lúc tử tế thế này.
Cô mím môi, khe khẽ bật ra hai tiếng “cảm ơn” rồi cầm lấy túi băng vệ sinh và hộp quần lót ngồi dậy. Chưa bước được ba bước, đã nghe giọng hắn trầm trầm vang lên từ phía sau.
“Cũng là vết máu đỏ, tiếc là không phải máu trinh.”
“…” Bước chân cô khựng lại. Bao nhiêu uất ức, tủi nhục của năm đó lại ùa về, bủa vây lấy tâm trí cô.
Hai năm qua, cô vì cái gì mà ra nông nỗi này? Vậy mà hắn vẫn không tin cô. Trong mắt hắn, cái ngàn vàng của cô trao đi chẳng khác gì trò đùa rẻ tiền? Hắn vẫn nghĩ cô là kẻ dối trá, đê tiện?
“Ngài Tống, tôi nói lại lần nữa, lần đầu của tôi là trao cho ngài. Tin hay không thì tùy.” Giọng cô bình thản đến đáng sợ.
Tống Ngụy im lặng, căn bản là không biết phải nói gì. Con ngươi sắc lạnh chăm chăm nhìn vào vết máu đỏ trên tấm ga giường trắng tinh, rồi lại nhớ đến đêm mưa gió hai năm trước trong khách sạn. Rõ ràng cô chỉ là công cụ để hắn thỏa mãn dục vọng trong cơn thuốc kích thích, hắn cớ gì phải bận tâm?
Khốn kiếp! Hắn điên rồi!
“Dì Mai, cho người vào thay chăn nệm.” Hắn gọi vọng ra ngoài.
Người giúp việc vào thay chăn ga, cộng thêm thời gian hắn ngồi đọc sách, hút thuốc cũng đã tròn một tiếng đồng hồ, vậy mà người trong phòng tắm vẫn chưa thấy tăm hơi.
Tống Ngụy đứng trước cửa phòng tắm, đưa tay lên gõ vài cái, giọng không mặn không nhạt: “Chết trong đó rồi à?”
Không có tiếng trả lời.
“Bị câm hay sao mà không đáp?” Hắn bắt đầu mất kiên nhẫn.
“… Không có đồ mặc.” Lúc này, Lục Hiểu Dư ở bên trong mới lí nhí đáp lại. Vừa rồi cô vội vàng vào trong thay băng, hoàn toàn quên mất mình không có gì để mặc. Bây giờ trên người cô chỉ vỏn vẹn mỗi chiếc quần lót, đến áo ngực cũng bị nước làm ướt sũng.
Người đàn ông không nói không rằng, quay người đi về phía tủ quần áo. Nhìn lướt qua mấy bộ đồ đơn giản trong tủ, Tống Ngụy tiện tay với lấy cái áo thun. Nhưng rất nhanh lại đổi ý, chọn cái áo sơ mi trắng ngay bên cạnh.
Hắn quay lại phòng tắm, thấy cửa không khóa liền thản nhiên mở hé, ném chiếc áo vào trong. Nhìn thấy gương mặt hốt hoảng của cô gái nhỏ qua khe cửa, mi tâm hắn khẽ nhíu lại: “Cô hoảng cái gì?”
“Anh, anh…” Lục Hiểu Dư lắp bắp, vội vơ lấy khăn bông che chắn thân thể. Mặt mày đỏ bừng, thấy hắn dửng dưng như không, cô càng thêm tức tối: “Anh bị biến thái à? Vào đây làm cái gì?”
“Cô làm loạn cái gì? Chỗ nào của cô tôi chưa nhìn qua?” Hắn đáp trả lạnh lùng, giọng điệu không chút cảm xúc: “Mặc vào.”
Lục Hiểu Dư bắt lấy chiếc áo hắn đưa, lúc này mới biết thì ra hắn có lòng tốt lấy đồ cho mình. Nhưng đứng chờ một lúc lâu, vẫn không thấy người kia có ý định rời đi, cô liền khó chịu ra mặt: “Ngài Tống không định ra ngoài?”
“Nhà của tôi, tôi đi đâu cũng cần cô quản?”
“Quản không nổi. Đi mà quản cái thứ ở giữa hai chân anh ấy, đừng để nó lồ lộ ra như vậy. Ghê tởm!” Cô đáp trả chua ngoa.
Tống Ngụy không những không nổi giận, ngược lại còn nhàn nhạt cong môi. Bàn tay to lớn hạ xuống, vừa vặn đặt lên phần hạ bộ, thản nhiên vỗ nhẹ vài cái.
“Đứng trước người đẹp nhan sắc lộng lẫy, lại còn trần trụi không mảnh vải che thân. Cái thứ này mà không ngóc đầu dậy, mới là có vấn đề.”
Cô lập tức bác bỏ: “Vấn đề hay không đều nằm ở người sở hữu. Người có liêm sỉ, không ai để dục vọng làm lu mờ lý trí.”
“Đến thầy tu còn khó lòng chống đỡ, cầm thú như tôi thì làm cách nào?” Hắn thôi không đôi co thêm nữa, quay người mở cửa bước ra ngoài. Trước khi đi, không quên để lại một câu: “Nhanh tay lên một chút. Kẻ phàm phu tục tử này không có tính kiên nhẫn, đừng để tôi đợi lâu.”
Lục Hiểu Dư không đáp, nhìn cánh cửa đóng lại mới yên tâm buông chiếc khăn tắm trong tay. Cô mặc tạm áo sơ mi của hắn, nhìn chiếc áo rộng thùng thình trên người, có khi còn làm thành váy được.
Cô mở cửa bước ra, thấy người đàn ông đang tựa lưng vào thành giường, vừa chăm chú xem sổ sách vừa gõ máy tính xách tay. Dáng vẻ nghiêm túc làm việc của hắn lúc này hoàn toàn khác xa với bộ dạng cợt nhả ban nãy. Tự nhiên trong lòng cô lại dấy lên vài phần thiện cảm. Quả nhiên, đàn ông khi tập trung làm việc vẫn luôn có một sức hút kỳ lạ đối với phụ nữ. Và cô, cũng không phải ngoại lệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận