Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh dùng sức liếm, mút mát mạnh bạo như muốn hút cạn linh hồn cô. Dâm thủy vừa trào ra chưa kịp rơi xuống đã bị anh cuốn sạch vào miệng.
Tống Lê giật nảy người, đạt cao trào trong sự tấn công dồn dập của lưỡi anh. Trên sống mũi cao thẳng của anh dính đầy hoa dịch trong suốt của cô.
Hứa Từ lật người cô lại, Tống Lê hiểu ý, ngoan ngoãn nằm sấp xuống, quay lại ngậm lấy dương vật đang cương cứng ngạo nghễ của anh lần nữa. Nó dường như còn to hơn, cứng hơn vừa rồi.
Hứa Từ thẳng lưng, đưa cự vật vào miệng cô. Quy đầu chọc lung tung vào má, vào mũi trước khi được cô tóm lấy và ngậm vào. Anh tách hai bờ mông cô ra, nhìn rõ màu hồng phấn nộn bên trong, đầu lưỡi lại bắt đầu liếm láp âm vật và cửa huyệt, kích thích dòng nước tuôn trào không ngớt.
Tống Lê bị tấn công từ hai phía, miệng ngậm không hết, dưới lại bị liếm đến tê dại, cao trào liên tiếp ập đến khiến cô run rẩy bần bật, tay nắm chặt lấy dương vật anh như cọng rơm cứu mạng.
“Hứa Từ…” Khi kết thúc, cô vô thức nỉ non tên anh.
Hứa Từ bế cô vào phòng tắm: “Ăn no chưa?”
Tống Lê hừ hừ, mệt mỏi không muốn nói chuyện. Miệng cô sưng đỏ lên vì phải ngậm vật quá khổ.
Hứa Từ nhìn cái miệng sưng mọng của cô, xót xa: “Em cũng chưa ăn được mấy miếng, sao miệng đã sưng thế này rồi?”
Tống Lê trừng mắt: “Là ai để thứ đồ kia lớn như vậy hả? Anh đi bệnh viện kiểm tra xem thế này có bình thường không?”
Hứa Từ vuốt ve lưng cô, nghiêm túc suy nghĩ: “Thật ra anh không thể lớn hơn được nữa đâu, bởi vì chín năm trước nó cũng đã lớn như vậy rồi.”
Anh cười gian: “Hơn nữa lúc đó em cũng kêu to lắm mà.”
Tống Lê: “…”
Trong phòng tắm mịt mù hơi nước, Hứa Từ lại bắt đầu sờ soạng. Anh tuốt lộng vật cứng của mình, rồi nâng một chân cô lên, đặt quy đầu vào cửa huyệt ướt át.
Lưng Tống Lê dán vào tấm kính mờ lạnh lẽo, Hứa Từ từ phía sau thúc vào từng chút một.
“Hứa Từ… Hứa Từ…”
“Thoải mái không?”
“Thoải mái… nhưng mà…” Tống Lê cắn môi, móng tay bấu vào vai anh: “Ưm a… to quá… cắm căng quá…”
Dương vật thô to lấp đầy mọi khoảng trống, căng trướng đến mức khiến cô vừa xót vừa tê. Những đường gân nổi trên thân dương vật cọ xát vào từng nếp gấp trong huyệt, nghiền nát lý trí của cô.
Anh ép cô vào tấm kính, hơi nước ngày càng dày đặc khiến cô khó thở. Cảm giác ngạt thở hòa quyện cùng khoái cảm đẩy cô lên đỉnh vu sơn. Cô há miệng thở dốc, tiểu huyệt co bóp kịch liệt kẹp chặt lấy anh. Hứa Từ giữ chặt hông cô, thúc mạnh liên hồi mấy chục cái, cuối cùng bắn trào tinh dịch nóng hổi lên bụng dưới của cô.
Tống Lê tưởng đã xong, nào ngờ anh lại lật cô lại, đối mặt với anh, dương vật vẫn cứng ngắc lại tách mở môi thịt chui vào.
“Quá nhanh!” Cô kêu lên.
Hứa Từ giữ chặt hai tay cô, ép lên tấm kính đầy hơi nước, in hằn dấu tay ướt át.
“Anh còn chưa bắt đầu đâu.” Hứa Từ thì thầm, thúc sâu vào tận cùng.
Tống Lê bị anh đâm đến ngửa đầu ra sau, bầu ngực trắng nõn bị ép chặt vào tấm kính lạnh, hai đầu nhũ hoa cương cứng cọ xát vào mặt kính nóng rát.
“Em là nói ưm… A… anh cứng lại nhanh quá…”
Hứa Từ hôn lên gáy cô, hơi thở nóng rực: “Cảm ơn đã khích lệ, em cao trào cũng rất nhanh mà.”
Tống Lê câm nín.
Hơi nước quá dày, cô không phân biệt được mình đang ngạt thở vì sướng hay vì thiếu oxy. Hứa Từ mở cửa kính ra, không khí ùa vào. Tống Lê nhìn thấy trên tấm kính in đầy những dấu vết dâm dục: hình dáng bầu ngực, dấu tay, và cả những vệt chất lỏng trắng đục nhầy nhụa chảy dài.
Vừa rồi anh đã đè cô ra làm biết bao nhiêu lần ở đây…
Cô nhìn đến xuất thần. Hứa Từ cầm vòi hoa sen xối sạch những dấu vết đó, rồi kéo cô vào lòng hôn sâu: “Lại muốn thêm một lần nữa sao?”
Tống Lê đỏ mặt tía tai. Cô bị anh cắm đến mức chân không khép lại được, cảm giác hình dáng côn thịt vẫn còn in hằn trong cơ thể.
“Không cần!”
Hứa Từ cười, đưa ngón tay vào móc nhẹ trong huyệt cô, kéo ra dòng tinh dịch trắng ngà lẫn với dâm thủy: “Vậy chờ em nghỉ ngơi tốt đã. Anh thì lúc nào cũng có thể cứng được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận