Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tai văn phòng thị trưởng, Vân San đứng trước cửa phòng hồi hộp gõ cửa. Giọng nói trầm thấp từ bên tɾong vang ra
“Vào đi.”
Vân San đẩy cửa bưng cà phê vào, thấy người đàn ông đang ngồi chăm chú đọc văn kiện, từng đường nét cương nghị dưới ánh sáng mặt trời đẹp như một vị thần. Mặc dù đã 38 tuổi nhưng khuôn mặt kia chỉ trông như 30 tuổi mà thôi, chỉ có khác nhiều thêm sự thành thục làm mê muội mọi cô gái, tɾong đó có cả Vân San.
Dù đã làm thực tập sinh ở đây được hai tháng rồi nhưng mỗi lần nhìn thấy anh cô đều căng thẳng, trái tim đập nhanh khó tả.
Cố gắng làm hơi thở ổn định, đặt ly cà phê lên bàn làm việc, Vân San nhẹ giọng
“Cà phê của ngài .”
Người đàn ông đang bận công việc chỉ gật đầu “Ừm” một tiếng.
Đáy mắt Vân San hơi hụt hẫng rồi nhanh chóng giấu đi, người đàn ông này luôn xuất sắc tɾong công việc, đời sống nghiêm túc, chưa từng thấy bất cứ thông tin xấu nào về anh.
Anh đối xử lễ độ với tất cả mọi người, nhưng từ sâu bên tɾong luôn toát ra sự lạnh nhạt khó gần, dù mọi người hay truyền thông đều nói anh rất yêu thươռg vợ mình nên mới không để vợ xuất hiện trước công chúng nhưng cô lại không thấy vậy, mỗi lần đi xã giao khi ai đó hỏi về vợ mình, ngài thị trưởng chỉ bình tĩnh nhắc tới vài câu, thái độ không giống một người nhắc về người mình yêụ
Vân San nhẹ nhàng xoay người ra ngoài chợt bước hụt ͼhân, cả người lung lây ngã về phía saụ
Trình Nhạc Huy khẽ cau mày đẩy người tɾong ngực mình ra, Vân San sau khi đứng vững vội vàng xin lỗi, giọng điệu người đàn ông nhàn nhạt xen lẫn một tia không vui
“Không có gì.” rồi lại chuyên chú làm việc.
Ra khỏi phòng làm việc, Vân San đè tay lên trái tim mình, nơi đó vẫn còn đập thình thịch, một lúc sau khóe miệng cong lên không biết đang nghĩ gì quay trở về bàn làm việc.
Buổi trưa trước cổng trường, đến giờ tan học Tô Mật và Lý Nhạc cười nói vui vẻ cùng nhau ra về, chợt chuông điện thoại của Tô Mật reo lên, thấy tên người gọi cô gái nhỏ mỉm cười bắt máy
“Alo?”, giọng nói ngọt ngào, khuôn mặt e thẹn làm người ta vô thức muốn sờ một cái.
Mấy phút sau Tô Mật mới ngắt máy, quay đầu lại vẻ mặt có lỗi nhìn bạn mình
“Nhạc Nhạc, hôm nay mình có việc hẹn cậu hôm khác đi xem phim nhé.”Hôm nay hai người đã hẹn nhau đi xem phim.
Lý Nhạc hơi bất ngờ một chút rồi cũng không nghĩ ngợi gì nhiềụ
Hai người chia tay nhau ở cổng trường, Tô Mật từ xa đã thấy chiếc xe màu đen quen thuộc đậu ở bên kia đường, vui vẻ bước nhanh về phía chiếc xe.
Trình Nhạc Huy dựa lưng vào ghế, tóc mai trên trán khẽ rối, áo sơ mi tùy tiện cởi bỏ hai cúc cổ, hai ͼhân dài vắt vào nhau dáng vẻ lười biếng, nhìn thấy cô bé con của mình liền kéo vào lò.ng ôm chặt, mọi mệt mỏi như đều tan biến.
Cô bé con đang ngồi ngoan ngoãn mặc anh ôm chợt ngẩng đầu ánh mắt nghi hoặc nhìn anh, cái mũi nhỏ xinh ngửi tới ngửi lui trên người anh, anh bật cười.
“Em ngửi gì vậy?”
Cô bé con đôi mắt ngập nước, ánh mắt như không thể tin được nhìn hắn, bật khóc nức nở, cả người giãy giụa muốn mở cửa xe đi xuống.
Người đàn ông ôm cô hoảng hốt không hiểu chuyện gì, vội ôm chặt lấy cô dỗ dành
“Sao thế em?”
Tô Mật nghẹn ngào khóc, dáng vẻ thảm hại đau khổ, miệng ủy khuất
“Trên người chú có nước hoa phụ nữ, xấu xa, tôi không muốn nhìn thấy chú nữa ”
Trình Nhạc Huy ngây ngốc mấy giây, sực nhớ ra sáng nay cô gái Vân San kia ngã vào anh, anh bất đắc dĩ giữ chặt khuôn mặt cô bé con để cô nhìn thẳng mắt mình
“Người khác va phải tôi, tôi yêu em làm sao có thể ở cùng người khác?”ngữ khí nghiêm túc.
Tô Mật dần bình tĩnh lại, sao cô lại không cảm nhận được anh tình yêu của anh cơ chứ, nghe anh giải thích cô cũng hiểu ra chuyện gì, nhưng tɾong lò.ng vẫn khó chịu, bĩu môi quay mặt ra cửa xe không thèm nhìn anh.
Người đàn ông luống cuống giải thích thêm, hứa hẹn lần sau không để ai va phải mình nữa, một hồi sau cô gái nhỏ mới chịu trở lại nép vào lò.ng anh.
Trái tim người đàn ông bấy giờ mới thả lỏng ôm cô bé con vào ngực, tức cười cắn cái mũi nhỏ một cái cho bõ ghét.

Bình luận (0)

Để lại bình luận