Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông hơi nghiêng mình, cụp mắt nhìn cô. Giọng anh dần ấm lại, “Cảm ơn thầy về cái gì?”

Tô Anh cắn môi, se sẽ đáp: “Nếu hôm nay không có thầy thì em…”

Giọng cô nhỏ dần đi rồi hoàn toàn biến mất, bởi vì người đàn ông đã thuận thế chống tay lên ghế cô, hơi thở tươi mát xen lẫn men say nhạt nhòa của anh bao phủ cả người cô.

Mặt cô đỏ lựng, bấy giờ mới sực nhớ tối nay anh từng uống rượu.

“Em không biết đáp trả à?” Đôi mắt có phần nóng bỏng của anh dừng trên bờ môi hồng nhạt của người con gái, đưa tay chạm nhẹ lên đó, híp mắt hỏi: “Nơi này sinh ra để làm gì?”

Tô Anh ngừng thở, cả người cứng đờ. Lòng bàn tay ấm áp và mềm mại của anh không ngừng vuốt ve đôi môi cô. Chỉ mấy cái vuốt khẽ, mặt cô đã nóng ran, lý trí như sắp tan chảy.

Sự thật chứng minh, cánh đàn ông mà nghiêm túc hẳn lên thì phụ nữ chẳng có đất đâu mà trêu ghẹo.

Cô ngẩng đầu, khẽ kéo ngón tay anh, in một nụ hôn khẽ trên đầu mũi cao thẳng của anh. Anh kinh ngạc nhìn xuống, thấy cô mắt sáng long lanh, thẹn thùng mím môi cười.

Hai giây sau, cô mới thẽ thọt từng chữ: “Sinh ra để hôn thầy đó.”

Trong không gian khép kín, hơi thở mờ ám của hai người hòa quyện.

Thật lâu sau, anh khẽ cười, “Em đúng là điếc không sợ súng.”

“Em… Ưm…”

Cô vừa mở miệng thì đã bị người đàn ông lấp kín môi. Tay anh giữ chặt gáy cô, khiến cô chẳng thể động đậy vùng thoát, chẳng thể làm gì khác ngoài đón nhận. Anh hôn rất vội, đầu lưỡi ướt mềm linh hoạt cạy miệng cô ra. Cái lưỡi nhỏ ló ra, bị anh mút thật mạnh, thật sâu, điên cuồng quấn quýt.

Cô có thể cảm nhận được không khí trong phổi đang dần bị anh hút đi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì ngộp thở, cô toan đẩy anh ra, nhưng vừa chạm vào lồng ngực nóng bỏng của anh, cơ thể vốn không còn sức của cô hoàn toàn xụi lơ. Những tiếng nức nở bị anh nuốt hết vào bụng. Mùi rượu tinh khiết thơm lừng trong khoang miệng anh len lỏi giữa môi lưỡi cô.

Ngọt ngấy, song lại khiến người ta si mê không nguôi.

Lúc người đàn ông dừng lại, Tô Anh đã hoàn toàn đờ đẫn, đôi mắt hạnh ươn ướt ngơ ngác nhìn anh. Bờ môi cô hơi sưng đỏ như thể bị anh cắn đau, cô liếm cánh môi, tự vỗ về mình.

“Xoạch.” Khóa dây an toàn của cô bỗng mở bung. Người đàn ông vòng cánh tay rắn rỏi quanh cơ thể cô, dễ dàng bế cô ngồi lên đùi mình.

Sức nóng trên làn da Tống Đĩnh ngôn xuyên qua lớp vải mỏng, mặc sức ăn mòn lý trí hỗn loạn của Tô Anh, cô nằm trong lòng anh, hoàn toàn được nhiệt độ cơ thể anh bao bọc. Gương mặt anh ở ngay trước mắt, chỉ cách cô chừng mấy xen-ti-mét.

Tô Anh ngẩng đầu, ngượng ngập dò xét, lại bất ngờ bắt gặp ánh đỏ thâm thúy trong đôi mắt anh.

“Thầy Tống…” Cô khẽ nỉ non.

Dưới ánh sáng mờ, đôi mắt quyến rũ của cô bất giác cong lên, trí mạng cực điểm.

Tống Đĩnh Ngôn khàn khàn nói: “Đừng nhìn tôi như vậy.”

Giây tiếp theo, anh che kín hai mắt cô.

Tô Anh còn chưa kịp hỏi thì đã bị anh khóa môi thêm lần nữa.

Trong bóng đêm, Tô Anh vô thức túm chặt áo sơ-mi của người đàn ông.

Mọi giác quan tức khắc được phóng đại vô hạn.

Nhiệt độ nóng bỏng nơi cơ thể anh từ từ thấm vào làn da hơi lạnh của cô. Anh dịu dàng liếm lên bờ môi cô, khiến môi cô yếu mềm, chỉ vài ba lượt đã váng vất vươn lưỡi đáp lại.

Anh hôn từ tốn, nhẹ nhàng mà dịu êm, tay ôm eo cô, đầu ngón tay ve vuốt làn da trần, cơn tê râm ran khiến cô nổi da gà liên hồi.

Muốn trốn chạy, nhưng lại tìm không ra lối thoát.

Vừa sợ hãi, rồi lại vừa chờ mong.

Hơi thở nóng rực xen giữa môi lưỡi vấn vương, mặt mày cô đỏ bừng bừng.

Thật lâu sau.

Người đàn ông thả tay xuống, rời khỏi môi Tô Anh. Cô chầm chậm mở mắt, lúng túng cúi đầu nhìn anh. Con ngươi anh đen nhánh, dưới ánh đèn mờ, sắc xanh nơi đáy mắt sâu thẳm và mê hồn tột độ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận