Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Quỳ cho đàng hoàng! Nghe không hiểu hả?”

Cô bị nắm đau, vội vàng nghe theo ý anh, quỳ gối xuống giường. Vừa mới quỳ xong, anh đã gấp gáp bóp mặt cô, nhét côn ŧɦịŧ vào trong miệng cô.

“Hừ… Sướng.”

“Ưm!” Cô chống lên ngực anh, Phó Hựu sướng nhắm mắt lại, túm tóc cô, bắt đầu ra vào, căn bản không cho cô có cơ hội để thở.

Lần nào cũng đâm sâu xuống cổ họng, cô lại không dám khép miệng lại. Không ngờ rằng khẩu giao lại khó chịu đến vậy, sắp thở không được nữa. Lúc sắp bị sặc chết thì da đầu cô bị kéo đến đau đớn.

“Ưm ưm!”

Không khí không thể vào được, cô đấm ngực anh, muốn anh nhanh rút ra ngoài. Cô muốn nói, nhưng hàm răng không cẩn nhận nhấn xuống, xẹt qua côn ŧɦịŧ của anh.

“Sítt!”

Phó Hựu nhanh chóng rút ra, cực kỳ tức giận. Anh trừng mắt nhìn cô: “Em quên ông đây nói gì với em rồi à!”

“Khụ khụ khụ… Khó chịu, tôi khó chịu!” Cô ho ra nước mắt, da đầu bị kéo cảm thấy đau đớn.

“Khó chịu cũng phải ngậm vào cho ông! Dịu dàng cho em lựa chọn thì em không cần, đây là em tự chuốc lấy!”

Không cho cô có cơ hội để thở, anh dùng sức giữ lấy mặt cô, ép cô mở to miệng ra, một lần nữa nhét côn ŧɦịŧ dính đầy nước miếng vào trong miệng cô. Anh vừa ôm đầu cô vừa mạnh mẽ đâm vào.

“Ưʍ… Khụ!”

Cô không ngừng nôn khan nhưng tóc lại bị túm lấy: “Tôi cảnh cáo em, thu răng vào đàng hoàng!”

Gần như là nghiến răng mà nói. Bây giờ, ngoại trừ muốn sướng ra, anh không màng đến chuyện gì nữa.

Qυყ đầυ mạnh mẽ đâm sâu vào họng cô, mỗi một lần rút đều có thể khiến anh lưỡng lự giữa bắn ra và kiềm chế. Anh mặc kệ cô bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến rơi nước mắt. Trong mắt anh dáng vẻ cô đang ngậm lấy “thằng em” của mình trông dâʍ đãиɠ không chịu nổi, làm cho du͙ƈ vọиɠ càng bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ dữ dội hơn.

Anh túm tóc cô, sức lực càng lúc càng lớn, tốc độ ra vào cũng càng ngày càng nhanh.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Anh bỗng thả chậm tốc độ lại rồi rút côn ŧɦịŧ ra. Khương Hân chống giường, thở dốc và ho khan liên tục.

Thiếu chút nữa, thiếu chút nữa là cô đi gặp Diêm Vương rồi. Cảm giác sắp chết còn khó chịu hơn so với bị anh “làm”.

Tóc cô lại bị túm lên. Cô ngẩng đầu, vô cùng sợ hãi mà đối diện với côn ŧɦịŧ đang sưng to phiếm tím kia.

“Liếm.”

Đối với mệnh lệnh của anh thì không được phép từ chối, cô biết rõ hậu quả là gì nếu bản thân không chịu nghe theo.

Khuất nhục mà vươn đầu lưỡi, cô khó nhọc liếʍ ɭáρ lên trên qυყ đầυ bóng loáng, nghe tiếng rên hừ hừ sướng của anh.

“Liếm phía dưới rồi dùng tay vuốt.”

Biếи ŧɦái!

Cô vừa nghiến răng vừa làm theo lời anh.

Vuốt “thằng em” của anh, liếm xuống hai viên bi bên dưới, lông tơ trên mặt cũng dựng đứng hết cả lên. Cô chỉ có thể nhắm mắt lại, không nhìn nữa cũng không cảm thụ, coi như là ác mộng qua rồi nói tiếp.

Khi liếm đến khe ở giữa cô liền nghe thấy tiếng thở ra sướng. Ngay sau đó, tóc cô lại bị túm. Cô vô thức mở to miệng ra, côn ŧɦịŧ không chút lưu tình lại thọc vào trong miệng cô.

“Khụ…”

Cô phẫn nộ ngước mắt nhìn, chỉ thấy được ánh mắt điên cuồng của anh. Anh chỉ lo sướng, hoàn toàn không thèm để ý đến cảm nhận của cô. Coi cô là búp bê hơi được bán với giá 599 hả!

Nhưng có giận đến mấy cũng phải nhịn, còn không được phản kháng.

Yết hầu co lại muốn nôn, lại bị anh thọc vào thêm lần nữa.

Sướng!

Đại não anh chỉ có một chữ này. Sắp bắn rồi, nhanh hơn, nhanh hơn nữa!

Anh chuyển qua giữ lấy phần tóc trên đỉnh đầu cô, điên cuồng đâm vào trong. Cảm nhận toàn bộ côn ŧɦịŧ được nhét vào trong họng cô, anh sướng đến mức không nói nên lời. Khuôn miệng vừa ấm vừa chặt, thật muốn ở trong đó mãi không ra.

Ra vào mười mấy lần nữa, anh mới bắn hết vào trong thực quản cô, không cho cô cơ hội để nuốt.

“Khụ!”

Không kiềm được cơn buồn nôn, lại cảm nhận được rõ ràng tϊиɦ ɖϊƈh͙ bắn vào trong thực quản mình, cô liều mạng đẩy anh ra nhưng không ăn thua. Sắp không thở nổi nữa rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận