Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đi tới, bắt lấy cổ chân cô, lấy từ trong hộp giày ra một đôi giày mới, mang lên chân cô.

Trần Hương bất an nhìn anh, người đàn ông tư thế nửa quỳ trên mặt đất, ngũ quan cương nghị, mũi thẳng, râu trên cằm hiện ra mùi vị đàn ông, bàn tay rắn chắc đang cầm cổ chân cô, mang xong cho cô một bên giày, lại mang bên còn lại.

“Ông đây lần đầu tiên hầu hạ người khác đấy, biết không?” Anh ngước mắt, tầm mắt dừng trên gương mặt cô, dùng tư thế nửa quỳ đấy áp sát vào.

“Chủ động tới đi, hôn tôi.”

Thân mình Trần Hương run lên, đối mặt con ngươi trầm đục kia, trái tim cô đập mạnh.

“Nhanh lên!” Liêu Thuân không có kiên nhẫn, những cô gái khác đều muốn hôn anh nhưng không được, cô gái này lại mẹ nó còn do dự.

Trần Hương bị dọa cho giật mình, cô run rẩy tiến gần, chạm vào cánh môi anh rất nhẹ.

Liêu Thuân khống chế cái ót của cô, cắn môi cô, đem đầu lưỡi đối phương câu ra mà hôn, hôn đến khi Trần Hương thở hồng hộc, lúc này mới buông tha.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên, Liêu Thuân mở cửa, lấy đồ ăn vừa đặt, quản lí cùng với người đưa cơm đưa đến, cho nên túi lớn túi bé khá nhiều.

Anh đóng cửa, đem đống túi ném lên bàn, rồi đem Trần Hương ôm đến chỗ ghế, lúc này mới mở ra từng hộp đồ ăn, để chúng hết trước mặt cô.

Anh đặt đồ ăn rất nhiều, Liêu Thuân mua hai khay bánh bao, hai phần tôm hùm đất, bốn phần gà rán, hai phần da vịt nướng, còn có hai ly trà sữa, cùng với một rổ trái cây các loại.

Cuộc đời Trần Hương chưa nhìn qua bữa cơm tối nào thịnh soạn như vậy, cô nhìn đồ ăn trước mắt, trừng lớn đôi mắt.

“Ăn nào.” Liêu Thuân lột tôm hùm đất, chấm nước chấm rồi đưa tới miệng cô: “Nếm thử xem, không thích ăn thì nói với tôi, chờ em tan làm, tôi đưa em ra thành phố, ở đó có rất nhiều đồ ăn.”

Đồ ăn nhiều lắm rồi.

Trần Hương lắc đầu, vị tôm đã bóc vỏ tan trong miệng, vừa cay vừa thơm, rất ngon.

Liêu Thuân xé chân vịt cùng đùi gà rán cho cô, cho cô cầm một bên tay, lại đưa đến miệng cô miếng tôm đã bóc vỏ, còn cắm ống hút vào trà sữa đưa cho cô.

Anh đã đem hết kiên nhẫn cùng sự dịu dàng đời này của mình đến cho Trần Hương.

“…Cảm ơn, tôi, tôi tự ăn được.” Miệng cô nhét đầy đồ ăn, phát âm tiếng rõ tiếng không, ánh mặt cô vẫn còn sợ hãi, không dám kháng cự anh.

Liêu Thuân cầm khăn giấy lau tay, cầm miếng gà rán trước mặt cắn một cái.

Sức ăn của anh lớn, không được bao lâu đã xử lí hơn một nửa bàn ăn, Trần Hương cũng ăn không kém gì anh, miệng nhỏ vẫn đang ăn dưa lưới Hami.

Đống trái cây quý như vậy, cô luyến tiếc ăn, hồi làm thịt kho tàu cho Liêu Thuân, cô tiết kiệm được hai tháng mới mua được.

“Ngon lắm sao?” Anh thấy cô mãi ăn trái cây, thò mặt lại gần: “Cho tôi ăn với.”

Trần Hương cắn môi nhìn anh, cầm miếng dưa đưa qua, anh há mồm cắn, cùng với ngón tay cô mà ăn vào, răng môi nóng hổi lướt qua đốt ngón tay cô, kích thích khiến nửa người Trần Hương tê rần.

Liêu Thuân ăn miếng dưa trong miệng, nhìn cô nói: “Rất ngọt, cho tôi thêm một miếng.”

Trần Hương đành tiếp tục đưa dưa cho anh, mỗi khi anh cắn một cái, anh đều sẽ liếm ngón tay cô, ăn đến miếng cuối cùng, quần lót Trần Hương đã ướt, cô cúi đầu không nhìn anh, đem ngón tay bị anh liếm qua cọ cọ trên quần.

Rõ ràng chỉ bị liếm ngón tay, cô không hiểu tại sao cả người cô đều tê dại, còn có… hơi ngứa.

“Ăn xong rồi, đi thôi.” Liêu Thuân rửa tay xong đi ra, nhặt quần áo trên đất cất vào trong túi, đưa cho Trần Hương: “Muốn mặc thì mặc, không mặc thì vứt đi.”

Trần Hương như đang cầm miếng khoai lang nóng, cảm thấy hơi bất an.

Liêu Thuân lấy điện thoại cô, không biết đã mua bao nhiêu năm rồi, giao diện màn hình bấm không nhạy, không có khóa mật khẩu, anh lưu số điện thoại của mình vào, gọi vào di động của mình, rồi kéo cô ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận