Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bây giờ đã biết cái gì gọi là không giữ chữ tín chưa?” Hoàng Oanh từ trên cao nhìn xuống Văn Tuyết Doanh, trong ánh mắt lập lòe tia sáng lạnh lùng.

Nhìn người phụ nữ trước mắt, trong lòng Văn Tuyết Doanh không hiểu sao lại sinh ra mấy phần e ngại.

Từ trước tới nay cô luôn nghĩ mình không sợ trời không sợ đất, thế mà trong mấy ngày nay lại liên tiếp sinh ra cảm giác sợ hãi.

Giờ khắc này Văn Tuyết Doanh hận bản thân mềm yếu, cũng oán hận lây sang chồng mình, vì sao trong thời điểm tối tăm nhất cuộc đời của cô, hắn lại không ở bên cạnh, không đứng ra cứu mình thoát khỏi hiểm cảnh.

Tâm tư như vậy chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, nhưng đã trở thành một hạt giống chôn sâu xuống đáy lòng, chỉ đợi mùa xuân đến, sẽ biến thành đại thụ che trời.

Văn Tuyết Doanh cúi đầu không nói, Hoàng Oanh dần dần không kiên nhẫn, nâng chân lên dẫm ở trên mặt cô: “Chủ nhân đang hỏi đấy, cô có nghe được không?”

Văn Tuyết Doanh nghe như thế, cơ thể run lên, đáp lại theo bản năng: “Có, con đĩ đã biết .”

“À, xem ra chủ nhân dạy dỗ vẫn có tác dụng, con chó cái này đã bắt đầu hình thành phản xạ có điều kiện.” Hoàng Oanh cảm thấy buồn cười vì phản ứng của Văn Tuyết Doanh, đồng thời lại dùng chân bàn chân nghiền mấy lần lên khuôn mặt mịn màng của cô. Tất chân ẩm ướt làm bằng lụa giẫm ở trên mặt người phụ nữ được mệnh danh là bậc cân quắc không thua đấng mày râu trong giới kinh doanh, trước mũi cô đều quanh quẩn hương vị của cặp chân thon dài trước mắt.

Mùi da thịt hỗn hợp với chút vị chua, làm người ta khó chịu không thể miêu tả bằng lời. May mắn Hoàng Oanh không phải loại người có chân đặc biệt thối, nếu không lúc này Văn Tuyết Doanh đã không chịu được mà nôn mửa.

Nghe Hoàng Oanh nói ra những lời sỉ nhục, Văn Tuyết Doanh lại càng căm hận bóng đen kia, hậu quả của thuốc kích dục và việc bị quất liên tục đã để lại trong cô một vết nhơ không thể xóa nhòa.

“Tốt lắm, hôm nay tôi ngủ ở ngươi trên giường, vốn muốn để cô ngủ trên sàn nhà, nhưng mà thời tiết gần đây tương đối lạnh, nữ chủ nhân này cảm thấy đau lòng cho con chó cái, thế nên cho phép cô nằm ở dưới chân tôi.” Hoàng Oanh cởi quần áo ra, thay đổi quần áo ngủ cô ta tự mang đến, sau đó thoải mái nằm xuống trên chiếc giường mềm mại, không hề xem mình là người ngoài.

Văn Tuyết Doanh nghe nói như thế, cực kỳ tức giận“Cô đừng khinh người quá đáng!”

Hai mắt Hoàng Oanh vốn đã nhắm, nay mở ra lần nữa híp lại nhìn về phía cô: “Được tôi thương tiếc thì cô cũng nên biết ơn đi chứ? Vẫn xem mình là vợ của cục trưởng sao, phạt cô tối nay phải ngậm ngón chân tôi ngủ, nếu như ngày mai phát hiện ra cô không ngậm chân, tôi sẽ đem những ảnh chụp đĩ điếm kia lên web sex, để người khác cũng được chiêm ngưỡng cơ thể Tả Phu Nhân.”

Thủ đoạn không có gì mới, nhưng luôn luôn có tác dụng, Văn Tuyết Doanh cực kỳ không cam lòng, tuy nhiên khi đứng trước mặt sự uy hiếp, cô chỉ có thể khuất phục.

Điều quan trọng trên hết là cô không muốn lúc ngủ phải ngậm chân của người phụ nữ khác, độc quyền của người phụ nữ đó là tỏ ra nhu nhược yếu đuối, đây là thời điểm cần phải sử dụng nó.

“Chủ nhân, tôi sai rồi. Là tôi có mắt không tròng, ngu xuẩn mất khôn, hy vọng chủ nhân lòng dạ rộng lớn hãy tha thứ cho tôi.” Văn Tuyết Doanh ăn nói khép nép.

Nhìn một người phụ nữ xinh đẹp quỳ trên mặt đất đau khổ cầu xin mình, lòng hư vinh của Hoàng Oanh lấy được sự thỏa mãn từ trước đến nay chưa từng có. Đồng thời cô ta cũng biết, trong nghệ thuật dạy dỗ điều tối kỵ nhất là thay đổi xoành xoạch, cho nên cho dù vẻ mặt Văn Tuyết Doanh rất đáng thương, Hoàng Oanh cũng không thể đồng ý lời thỉnh cầu đó.

Trong lòng đã có quyết định, nhìn thấy cô chậm chạp không động đậy, Hoàng Oanh lại tiếp tục nhấn nút, dòng điện mạnh mẽ lại một lần nữa nở rộ bên trong âm đạo, khiến cơ thể co rút liên tục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận