Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Của Lũ Thú Săn
Sảnh tiệc tầng 11 lộng lẫy như một cung điện dưới nước. Xuyên qua những bức tường kính khổng lồ là bầu trời đêm đầy sao và ánh đèn rực rỡ của thành phố biển. Tiếng dương cầm du dương, nhưng không thể che giấu bầu không khí dối trá và đầy toan tính.
Đàn ông mặc vest, phụ nữ váy áo lụa là. Ai cũng đeo mặt nạ.
Bùi Yên (A Yên) chọn một chiếc váy màu xanh nhạt, kín cổng cao tường. Cô phải diễn vai “con thỏ bị thương”, đang sợ hãi nép mình bên cạnh bạn trai. Cô khoác tay Vệ Diễn, cố tình thu mình lại, mắt không dám nhìn lung tung.
Sự xuất hiện của cô, trái ngược với vẻ lộng lẫy của những người phụ nữ khác, lại như một dòng suối trong, lập tức thu hút sự chú ý.
Đặc biệt là của Lâm Dịch Phong.
Hắn đứng ở góc phòng, tay cầm ly rượu, khí chất lạnh lùng như bức tượng cẩm thạch. Hắn nhìn cô. Hắn nhìn cô nép vào Vệ Diễn. Hắn nhìn thấy vết sưng đỏ mờ mờ trên đôi môi mà tối qua hắn đã giày vò.
Một ngọn lửa chiếm hữu lại bùng lên. Cô ta đang sợ mình. Ý nghĩ đó khiến hắn vừa bực bội, vừa… thỏa mãn một cách bệnh hoạn.
“Anh Dịch Phong!”
Giọng Mễ Điềm Điềm lại vang lên. Con bé ngốc nghếch này vẫn chưa bỏ cuộc. Tối nay nó mặc một chiếc váy quây đỏ rực, cố tình khoe ra bộ ngực non nớt.
Nó chạy tới, cố tình tỏ ra thân mật.
Lâm Dịch Phong thậm chí còn không thèm liếc nó một cái. Hắn chỉ lẳng lặng nhấp rượu, ánh mắt vẫn dán vào Bùi Yên, người đang ở phía bên kia sảnh, đang mỉm cười nói chuyện với Vệ Diễn.
Mễ Điềm Điềm bị bẽ mặt, cứng đờ tại chỗ.
Tô Điệp Y, đứng cách đó không xa, đã thu hết mọi thứ vào tầm mắt.
Cô ta thấy Lâm Dịch Phong lờ Mễ Điềm Điềm. Cô ta cũng thấy ánh mắt hắn, dù chỉ thoáng qua, nhưng liên tục dừng lại trên người Bùi Yên.
Tô Điệp Y siết chặt ly rượu.
Lâm Dịch Phong ghét sự chủ động ngu ngốc của Mễ Điềm Điềm. Cô ta ghi nhớ. Nhưng tại sao hắn lại nhìn Bùi Yên? Con khốn đó có gì hay?
Sự lo lắng từ chuyến đi lại dâng lên.
Đúng lúc này, Mễ Điềm Điềm, sau khi bị bẽ mặt, đã khóc lóc chạy vào một góc. Bạn thân của cô ta tiến lại, thì thầm.
“Điềm Điềm, khóc lóc thì có ích gì? Đàn ông như Lâm Dịch Phong, phải dùng ‘chiêu’!”
“Chiêu gì?” Mễ Điềm Điềm ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên.
Cô bạn thân lén lút nhìn quanh, rồi nhét vào tay Mễ Điềm Điềm một gói giấy bạc nhỏ. Bên trong là vài viên thuốc màu trắng.
“Đây là gì?”
“Thuốc kích dục. Loại mạnh nhất,” cô bạn thì thầm. “Vô sắc vô vị. Bỏ vào ly rượu của anh ta.”
Mễ Điềm Điềm hoảng sợ. “Như vậy… có được không?”
“Có gì mà không? Thuốc này chỉ làm tăng hưng phấn thôi. Đàn ông một khi đã ‘lên’, lý trí vứt đi hết. Cậu chỉ cần ở bên cạnh anh ta lúc đó,” cô bạn nháy mắt. “Chỉ cần cậu có được anh ta một đêm, với quan hệ hai nhà, Lâm gia không thể không chịu trách nhiệm!”
Sự liều lĩnh của tuổi trẻ, cộng với sự ghen tuông khi thấy Lâm Dịch Phong cứ nhìn Bùi Yên, đã khiến Mễ Điềm Điềm mất trí.
Cô ta gật đầu.
Cô ta gọi một người phục vụ, nhét vào tay hắn một xấp tiền dày, và chỉ về phía Lâm Dịch Phong.
Lâm Dịch Phong đang mải mê với trò chơi “mèo vờn chuột”. Hắn thấy Bùi Yên lấy một ly nước hoa quả, nhưng không uống, chỉ cầm trên tay. Hắn quyết định tiến về phía cô.
Người phục vụ đến bên hắn. “Lâm tổng, ngài dùng thêm rượu.”
Lâm Dịch Phong không suy nghĩ, gật đầu. Hắn nhận ly rượu mới, tâm trí vẫn đang tính toán xem nên “vô tình” chạm vào Bùi Yên như thế nào để Vệ Diễn không phát hiện.
Hắn nhấp một ngụm rượu.
Vị rượu vẫn vậy.
Hắn không hề hay biết, địa ngục đã bắt đầu mở cửa.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận