Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khách sạn quen (H)

Trùng hợp làm sao, căn phòng họ thuê tối nay lại chính là căn phòng lần trước. Nhạc Dư vừa bị Hoắc Tuân đè xuống chiếc giường lớn mềm mại, áo sơ mi đã bị phanh ra quá nửa, thân dưới trần trụi hoàn toàn. Cô chủ động dang rộng hai chân, tự giác ghìm chặt đầu gối xuống nệm, đón nhận cây gậy thịt nóng bỏng đang miệt mài ra vào giữa hai đùi mình.

Nơi giao hợp đã sớm đầm đìa dịch thể. Bắp đùi non mềm của cô tê dại vì sự va chạm kịch liệt không ngừng.

“Ừm… mạnh… mạnh thêm chút nữa đi anh…”

Có lẽ là do không khí lạ lẫm của khách sạn kích thích, Hoắc Tuân phát hiện, đêm nay hai người cực kỳ hòa hợp và ăn ý. Anh ra sức chuyển động eo, thầm nghĩ, sau này phải thường xuyên đổi gió ra khách sạn mới được. Dù nhà cao cửa rộng đến mấy, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chỗ quen thuộc mà thôi.

Anh chống hai tay lên nệm, cúi rạp người xuống Nhạc Dư, hai người chăm chú nhìn sâu vào mắt đối phương trong khi cơ thể vẫn không ngừng quấn quýt giao hòa. Mồ hôi từ trán anh rơi xuống mi mắt Nhạc Dư. Cô chớp chớp mắt, Hoắc Tuân đột nhiên cúi xuống chặn lấy môi cô, tham lam nếm trọn vị ngọt ngào trong khoang miệng ẩm ướt.

Nụ hôn nóng bỏng dần di chuyển xuống dưới, lướt qua xương quai xanh mảnh dẻ. Anh tinh tế liếm láp từng tấc da thịt mềm mại của cô, khiến người dưới thân run lên vì khoái cảm. Sau khi lưu luyến không rời cặp gò bồng đào căng tròn, anh ngậm lấy một bên đầu vú, lúc thì day cắn mạnh bạo, lúc lại nhẹ nhàng mơn trớn.

Nhạc Dư không chịu nổi sự kích thích mãnh liệt, hai tay ôm chặt lấy đầu anh mà run rẩy, thân dưới không ngừng tiết ra dâm dịch. Cô cảm thấy bầu ngực nóng rực như lửa đốt, đầu vú cứng rắn bị chiếc lưỡi điêu luyện của anh càn quét. Tư thế vừa thúc sâu vừa mút mát điên cuồng của Hoắc Tuân khiến cô mơ màng, ánh đèn trần nhà cũng trở nên nhạt nhòa.

Cô rên rỉ đứt quãng: “Nhanh… nhanh quá… Ưm…”

Hoắc Tuân thỏa mãn rời khỏi bầu ngực đã sưng đỏ, anh ôm lấy vòng eo thon thả của Nhạc Dư, lật người cô lại rồi mạnh mẽ thúc vào từ phía sau.

“Em kẹp… kẹp chặt quá đấy.”

Nói rồi, anh khép hai chân cô lại sát hơn nữa. Huyệt nhỏ vốn đã khít nay càng thêm chật chội, vách thịt mềm mại nóng ấm điên cuồng siết chặt lấy cây gậy thịt thô to, tựa như có hàng ngàn chiếc miệng nhỏ đang tham lam mút mát khắp nơi, khiến anh tê dại đê mê.

Ra vào thêm vài chục lần nữa, Hoắc Tuân hôn lên tấm lưng trần nhẵn nhụi ướt đẫm mồ hôi của Nhạc Dư. Ham muốn hôn cô lại trỗi dậy mãnh liệt. Anh không kìm được mà xoay cằm cô lại, chưa kịp nhắm chuẩn mục tiêu đã vội vàng hôn xuống. Anh kiểm soát lực rất tốt, không hề làm cô cảm thấy đau.

Nhạc Dư hé miệng đón nhận, quấn lấy đầu lưỡi anh dây dưa không dứt. Nước bọt chảy tràn xuống khóe môi mà cả hai đều không hay biết. Tiếng hôn môi ướt át xen lẫn những âm thanh rên rỉ vụn vỡ đầy khêu gợi.

Chỉ là, hôn lâu cũng có cái hại của nó. Nhạc Dư cảm thấy cổ mỏi nhừ, cô quay đầu né tránh nụ hôn của Hoắc Tuân. Nụ hôn nóng bỏng của anh rơi xuống tấm lưng trần của cô.

Những sợi tóc mai ướt đẫm xòa xuống mặt. Cô vén chúng ra sau tai, vài sợi tóc lưa thưa ẩm ướt vẫn lòa xòa trên trán, khiến ấn đường cô ngứa ngáy khó chịu. Bởi vì sự va chạm mạnh mẽ từ phía sau, mặt Nhạc Dư liên tục cọ xát lên chiếc gối mềm mại. Cô cắn chặt một góc gối. Bỗng, bầu ngực căng lên đau nhói, là Hoắc Tuân đang nắm lấy một bên gò bồng đào từ phía sau.

“A… Đừng! Đừng bóp!”

Trước đó, hai nụ hồng đã bị anh dày vò đến sưng đỏ, giờ chỉ cần chạm nhẹ cũng thấy đau rát. Nhưng trong cơn đau nhói ấy lại xen lẫn từng đợt sóng khoái cảm mãnh liệt. Dù miệng cô luôn miệng từ chối, cơ thể lại vô thức ưỡn lên cao hơn, mời gọi bàn tay Hoắc Tuân mặc sức xoa nắn đôi gò bồng đào căng tràn.

Cô cảm thấy bản thân thật mâu thuẫn. Rõ ràng không thích sự kích thích đau đớn này, nhưng lại không thể khống chế được sự si mê đối với dục vọng thể xác.

Triền miên hồi lâu, cảm giác muốn bắn tinh mãnh liệt ập đến. Hoắc Tuân đột ngột rút mạnh gậy thịt ra, vỗ nhẹ lên bờ mông căng tròn của Nhạc Dư: “Bảo bối, xoay người lại nào.”

Nhạc Dư mơ màng gật đầu rồi ngoan ngoãn làm theo lời Hoắc Tuân. Không ngờ, ngay khi cô vừa nằm vững, gậy thịt nóng bỏng lại ngóc đầu xâm lược lần nữa, thúc mạnh vào sâu tới tận hoa tâm. Cô thét lên một tiếng đầy hoảng hốt, sau đó không ngừng rên rỉ. Huyệt hoa co rút điên cuồng, tiết ra dòng nước tình mãnh liệt.

Vách thịt mềm mại ướt át co thắt kịch liệt quanh thân gậy, khiến Hoắc Tuân vừa đau đớn vừa sung sướng. Anh nghển cổ rên khẽ, cuối cùng cũng chịu buông vũ khí đầu hàng.

Bóng đêm sâu thẳm, vô tận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận