Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chị Tần thật sự cảm thấy Trần Khả Nhân không biết tiến lên gì cả, rõ ràng là có một mỏ vàng khổng lồ ở bên người nhưng cô lại cứ khăng khăng tìm việc làm thêm để kiếm một chút tiền lẻ, thật là lãng phí!

Trần Khả Nhân cảm thấy khó hiểu mà nhìn Chị Tần: “Đúng vậy, như vậy có gì không tốt sao?”

Khóe miệng Chị Tần giật một cái, cũng lười nói với cô nên chỉ nói qua loa lấy lệ: “Không có, em như vậy rất tốt, tốt lắm!”

Trần Khả Nhân gật đầu không nghi ngờ gì, ngược lại còn mang vẻ mặt vui mừng nói cho chị Tần biết tác dụng của những món đặc sản này, trông dáng vẻ này chắc hẳn là muốn khi cô ta quay về cũng thuật lại như vậy cho mẹ cô nghe một lần. Nhìn hành động của cô, chị Tần càng cảm thấy bất lực gấp bội, càng không biết vì sao Tống Hạo Hiên lại xem trọng cô nữa.

Cho đến lúc sắp tạm biệt thì chị Tần kéo Trần Khả Nhân lại và nói rằng: “Khả Nhân, nếu có một ngày chị không còn là chị Tần nữa thì em có giúp chị không?”

Môi Trần Khả Nhân khẽ run, cô muốn hỏi chị Tần đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của cô ta thì cô cảm thấy có hỏi cũng không tìm được đáp án, cuối cùng chỉ có thể kiên định trả lời: “Chị yên tâm đi chị Tần, em nhất định sẽ giúp chị.”

Chị Tần là bạn của cô, cô nhất định sẽ giúp. Bạn bè của cô không ít, nhưng mà người biết rõ mọi chuyện lại có hoàn cảnh tương tự, còn quan tâm lẫn nhau như chị Tần thì thực sự là đã ít càng thêm ít, nghĩ đến những lần chỉ dẫn của chị Tần trong ba năm nay thì sao cô có thể đứng nhìn cô ta rơi vào trắc trở mà không giúp đỡ kia chứ?

Sau khi tạm biệt chị Tần, Trần Khả Nhân định trở về ngủ một lúc thì ai ngờ rằng lại nhìn thấy Tống Hạo Hiên đang ngồi trên ghế sô pha, có lẽ là đang chờ cô trở về.

Trần Khả Nhân ngoan ngoãn đi đến, liếc mắt nhìn Tống Hạo Hiên rồi lại nhanh chóng cúi đầu, dùng giọng nói khe khẽ kêu một tiếng: “Anh Tống.”

Tống Hạo Hiên đáp lại một tiếng, ung dung mà nhìn cô một cái, trong lòng cũng cảm thấy buồn cười. Quan hệ giữa bọn họ đã kéo dài ba năm rồi, nhưng Trần Khả Nhân cứ luôn xấu hổ lúng túng như lần đầu tiên, có đôi khi ngay cả đụng chạm rất bình thường cũng sẽ làm cô đỏ mặt, thật sự khiến người ta càng muốn ức hiếp cô mãnh liệt hơn.

Trần Khả Nhân cắn môi, lại nhìn anh một cái: “Sao anh Tống lại đến đây? ”

Thông thường Tống Hạo Hiên chỉ đến vào buổi tối rồi và không xuất hiện vào ban ngày, tình huống như hôm nay thật sự rất hiếm gặp, cũng khó trách Trần Khả Nhân nghi ngờ.

Tống Hạo Hiên lại không vui, anh nhìn về phía Trần Khả Nhân, cười nói: “Sao vậy? Anh không thể đến à?”

Trần Khả Nhân vội vàng lắc đầu, giải thích: “Em không có ý này…”

Nụ cười trên mặt anh khiến cô không khỏi nhớ tới nụ cười vào tối hôm qua lúc Tống Hạo Hiên uy hiếp cô, trái tim cô đập lên thình thịch không ngừng, thật sự sợ hãi.

Tống Hạo Hiên thấy cô phản ứng như vậy, anh nhướng mày lên, thu lại nụ cười, lập tức lộ ra vẻ uể oải như bình thường: “Ai… Gần đây anh hơi mệt, tâm trạng cũng không được tốt lắm nên tối hôm qua đã làm khó em rồi.”

Từ trước đến nay, anh luôn đánh một gậy rồi lại cho một quả táo ngọt, thủ đoạn đơn giản như vậy cũng có thể đùa bỡn dắt mũi được Trần Khả Nhân. Quả nhiên, anh vừa tỏ ra yếu ớt một chút thì Trần Khả Nhân đã không để ý tới sự quái dị của anh vào hôm nay, vội vàng hỏi han ân cần, vô cùng quan tâm anh.

Tống Hạo Hiên cũng không nói nhiều, chỉ nói là cảm thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lúc, sau đó đã dùng dăm ba câu dụ Trần Khả Nhân lên giường, biến thành hai người ngủ trưa chung.

Người đàn ông thân hình cao lớn ôm lấy một cô gái nhỏ nhắn, hai người cũng không hề nhận ra bọn họ hợp nhau đến thế này, bầu không khí lúc ở bên nhau lại đến thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận