Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừ.”

Cố Nhĩ Thăng vẫn luôn chú ý tới biểu cảm phong phú trên khuôn mặt Tang Yếu Miễu, anh không hề ngẩng đầu mà chỉ đáp lại một tiếng. Lôi Tử Đồng cũng không cảm thấy xấu hổ, tiếp tục nói: “Chúng tớ ở bên kia đang ăn mừng sinh nhật của nam sinh vừa nói chuyện với cậu. Thật là… tới cũng không gọi một tiếng. Hai ngày tới, chúng tớ cũng ở đây, có rảnh thì cùng nhau chơi nhé?”

Tang Yếu Miễu cúi đầu làm bộ xem thực đơn, nhưng lỗ tai thì đã sớm dựng lên để nghe Cố Nhĩ Thăng trả lời. Cố Nhĩ Thăng bị bộ dạng ngốc nghếch của cô làm cho thiếu chút nữa bật cười. Nhưng với thói quen trước nay như một, anh sẽ không bao giờ để lộ biểu cảm dư thừa trước mặt người ngoài. Anh lạnh nhạt quét mắt nhìn về phía mấy nam sinh ở xa, rồi nhìn sang Ngô Tử Hào ở bàn bên cạnh, không nóng không lạnh nói hai chữ: “Không rảnh.”

Lôi Tử Đồng tươi cười cứng đờ: “… Vậy sao? Tớ đi trước đây, Lance bọn họ còn đang đợi tớ.”

Tang Yếu Miễu bị bỏ qua cũng không tức giận. Cô chống cằm, lòng bàn tay che hờ lấy khóe miệng đang mỉm cười vui sướng khi người gặp họa. Khó trách cô cảm thấy cảnh Cố Nhĩ Thăng từ chối Lôi Tử Đồng thật quen thuộc. Hóa ra, ngày hôm qua cô cũng đã từ chối Ngô Tử Hào y như vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Ngô Tử Hào sao lại quen biết với nam nữ chính chứ? Chẳng lẽ thông qua Ngô Tử Hào mà Lôi Tử Đồng và Cố Nhĩ Thăng mới biết nhau?

Vừa rồi cô có trộm ngắm nhìn tướng mạo của mấy nam sinh, nữ sinh đi cùng Lôi Tử Đồng. Tất cả đều là hàng thượng đẳng. Có thể đi theo Lôi Tử Đồng, hẳn đều là những nhân vật có địa vị trong tiểu thuyết.

Phỏng chừng, trong quyển sách này, cô chính là nhân vật nghẹn khuất nhất. Lực hấp dẫn của nam nữ chính thật không hề nhỏ. Đi nghỉ ngơi giải trí mà cũng đụng phải bọn họ. May mà cô vẫn còn Cố Nhĩ Thăng làm hậu thuẫn.

Vai ác một khi đã ra tay, thì thiên hạ cũng chỉ trong tầm với!

“Xem đủ rồi?”

Tang Yếu Miễu nhìn Cố Nhĩ Thăng, nhún vai, giảo hoạt cười: “Đủ rồi.”

“Vậy ăn nhanh lên, rồi cùng anh về phòng giải thích cho rõ, nam sinh kia là thế nào.”

“…” Tang Yếu Miễu đứng hình.

Xong rồi, vừa rồi còn vui vẻ hóng chuyện, mà biểu hiện của cô, hình như không được tốt cho lắm…

Trong suốt quá trình ăn cơm, Tang Yếu Miễu như đứng đống lửa, như ngồi đống than. Không phải bởi vì thỉnh thoảng từ bàn bên cạnh truyền tới ánh mắt đánh giá, mà là bởi vì cô sợ Cố Nhĩ Thăng nổi giận!

Cố tình Cố Nhĩ Thăng lại mang vẻ mặt không cảm xúc, cô căn bản không thể nhìn ra anh đang suy nghĩ cái gì. Cô bắt đầu hoài niệm người anh trai không nóng không lạnh trước đây.

Cơm nước xong xuôi, cũng không chào hỏi bàn bên kia, Tang Yếu Miễu thất thần đi theo Cố Nhĩ Thăng lên lầu trở về phòng.

Trong lúc đi, hai người không nói một câu nào. Tang Yếu Miễu cảm thấy mình có nguy cơ mắc bệnh tim mất.

Vừa vào phòng, cô liền thẳng thắn khai nhận: “Cậu ta tên Ngô Tử Hào, là bạn cùng lớp với em. Hôm qua có mời em dự sinh nhật, em đã trực tiếp từ chối rồi. Nào biết cậu ta lại tổ chức sinh nhật ở đây…”

Cố Nhĩ Thăng tháo đồng hồ trên tay, đặt nó xuống đầu giường. Anh rũ mắt, che giấu tâm tư: “Thằng đó gọi em là Miễu Miễu.”

“Chuyện này… em không có chú ý. Ai quản hắn kêu em là cái gì chứ?” Tang Yếu Miễu buồn bực nghịch nghịch ngón tay, “Em chỉ cảm thấy hắn thật phiền phức.”

Xác thật, Tang Yếu Miễu đối với Ngô Tử Hào không có một chút hảo cảm nào. Nguyên chủ có thể đào tim đào phổi thích hắn như vậy, hắn lại làm như không thấy. Giờ cô mặc kệ hắn, hắn lại trơ trẽn quấn lấy cô. Đúng là đồ khốn nạn!

Cố Nhĩ Thăng nhìn dáng vẻ tiểu tức phụ đáng thương đang kêu oan của cô, tâm liền mềm nhũn. Nguy cơ trong lòng cũng dần dần biến mất. Anh vẫy tay: “Lại đây.”

Tang Yếu Miễu ngoan ngoãn đi tới. Còn cách hai bước, Cố Nhĩ Thăng liền vươn tay đặt lên eo cô, kéo cô vào lồng ngực mình: “Lại Lại của anh sao lại đáng yêu như vậy a?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận