Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: VỊ NGỌT CỦA SỰ CHỊU THUA

Cô bò qua, quỳ sát lại, cố tình tránh đi phần lửa nóng dưới thân, kéo cánh tay trái đang chống của cậu lên, đặt lên mông mình.

Cái miệng nhỏ linh hoạt, lưu luyến, nhẹ mổ lên cổ cậu.

Bàn tay rộng của cậu luồn vào bên trong ống quần sooc, lướt qua lớp vải mỏng, bao lấy một bên mông. Xúc cảm no đủ, đàn hồi làm cậu yêu thích không buông. Cậu tùy ý xoa nắn thành nhiều hình dạng.

“Ưm…” Lương Sam bị đau, rì rầm vài tiếng trên gáy cậu.

“Làm đau em?” Kỷ Vũ như an ủi, liếm vành tai hồng hào của cô. Lực tay nhẹ nhàng hơn, nhưng âm thanh thì lại ách đi: “Chỗ này của em… cảm giác thật tốt. Anh rất thích, không nhịn nổi…”

Lương Sam không thèm để ý. Miệng cô dùng lực hơn, mút ra một dấu dâu tây màu hồng trên cổ cậu.

Cô đắc ý nhìn kiệt tác của mình.

Hai người không còn kiên nhẫn cọ xát nữa.

Cây gậy bị Kỷ Vũ ra sức kích thích, không hề có dấu hiệu muốn phóng thích, mà ngày càng sưng to hơn. Cậu dán vào môi cô, cầu xin: “Chị, giúp em, chị…”

Cậu cầm tay cô, đặt lên đầu gậy đang giương cung bạt kiếm. Bàn tay to của cậu bao lấy tay cô, chậm rãi theo từng động tác.

Lương Sam cảm thấy vật trong tay mình hưng phấn nảy nảy.

Tay kia của Kỷ Vũ lướt từ sườn eo cô, thăm dò đi vào bên trong áo thun.

Không có gì cách trở.

Cơ thể nhu nhược của cô mềm mại dựa vào ngực cậu, mặc cậu giở trò. Hai bên tròn trịa, e thẹn, rơi vào lòng bàn tay Kỷ Vũ. Núm vú đã cứng như đá. Cậu dùng ngón cái, xẻo cọ qua đầu vú xinh xắn, làm người trong ngực sướng đến mức không ngừng run rẩy.

Không chịu nổi nữa, Lương Sam kéo cổ tay cậu, giải cứu ngực mình. Cô dựng thẳng eo, tay vẫn để trên gáy cậu, ấn đầu cậu xuống, đưa một bên vú đến đôi môi đang ngây ngốc của cậu.

“Ngứa quá,” cô nói, giọng mê người. “Liếm đi…”

Kỷ Vũ hé miệng, ngậm lấy một bên mềm mại. Cậu dùng đầu lưỡi khiêu khích, y như khi hôn môi cô. Âm thanh mút vào “chậc chậc” vang vọng khắp căn phòng.

Lương Sam ngửa đầu, rên rỉ. Kỷ Vũ bị trêu chọc đến không chịu nổi, khẽ cắn núm vú trong miệng.

“A!” Lương Sam bị đau. Đồng thời, tay cô loát động, nắm chặt lấy cây gậy đang gắng gượng.

Ngoài dự liệu. Kỷ Vũ run rẩy.

Cậu bắn ra. Ngay trên tay cô.

Cậu thở hổn hển, chôn đầu giữa hai bên vú cô. Buồn bực. Xấu hổ. Không dám ngẩng đầu.

Lương Sam kéo tóc, lôi cái đầu bù xù đó ra khỏi ngực mình. Cô lùi về phía đầu giường, rút vài tờ giấy, lau tinh dịch dính trên tay.

Chưa đợi cô mở miệng, một thân hình nóng rực lại dán lên.

“Chị à…” Giọng nói buồn tủi phát ra từ bên tai cô. “Nó… lại cứng rồi.”

Lương Sam có hơi bất ngờ. Cô sờ xuống phía dưới.

Quả thật. Một cây sắt nóng bỏng, lại đang dựng đứng đầy nhiệt huyết.

Cô nhìn cậu, rồi nhìn quần áo vẫn còn chỉnh tề trên người mình.

“Giúp tôi,” cô nhẹ nhàng vỗ vỗ gương mặt đang cọ xát trước ngực mình. “Cởi quần áo.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận