Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời Tỏ Tình Bỏ Ngỏ Và Cơn Mưa Định Mệnh
Trên xe, không khí có chút im lặng nhưng không hề ngượng ngập. Tiêu Hách ngồi ghế phụ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sườn mặt nghiêm nghị của Lục Thanh Yến khi lái xe. Bàn tay anh nắm vô lăng thon dài, gân guốc nổi lên đầy nam tính, khiến Tiêu Hách nhớ lại cảm giác đêm qua khi bàn tay ấy vô thức cào lên lưng cậu trong khoái cảm.
“Cậu chuyển đến đối diện từ lúc nào thế?” Lục Thanh Yến hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng đường.
“Hôm qua ạ. Em cũng không biết anh ở đó đâu, đúng là duyên phận anh nhỉ?” Tiêu Hách nói dối không chớp mắt, nụ cười ngây thơ vô số tội. Duyên phận cái khỉ gì, cậu đã tốn bao công sức điều tra mới biết địa chỉ nhà anh để mua căn đối diện đấy.
Lục Thanh Yến nhìn qua gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Tiêu Hách đang nhìn mình chằm chằm. Anh chột dạ, vội nhìn đi chỗ khác.
“Anh Lục… anh có bạn gái chưa?” Tiêu Hách đột ngột hỏi.
“Chưa.”
“Thế hồi trước thì sao? Anh có yêu ai chưa?” Tiêu Hách tiếp tục tấn công, giọng điệu tò mò nhưng ánh mắt lại sắc bén dò xét.
Lục Thanh Yến im lặng một chút, rồi thành thật: “Có yêu, nhưng không phải nữ.”
“À… là người tối qua đúng không ạ?” Giọng Tiêu Hách trầm xuống, nghe rõ mùi giấm chua loét.
“Ừ. Yêu nhau hai năm hồi đại học.” Lục Thanh Yến đáp, giọng bình thản như đang kể chuyện người khác. Xã hội giờ cởi mở, anh cũng chẳng muốn giấu giếm xu hướng tính dục của mình.
Tiêu Hách siết chặt dây an toàn, trong lòng ghen tuông lồng lộn nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Thế… anh Lục thích mẫu người thế nào ạ?”
Lục Thanh Yến ngẫm nghĩ một chút. Từ khi đi làm đến giờ, anh bận rộn đến mức chẳng có thời gian nghĩ chuyện yêu đương. “Chắc là… nhỏ tuổi hơn anh, ngoan một chút, có thể hỗ trợ anh trong công việc.”
“Chỉ thế thôi ạ?” Tiêu Hách chớp mắt.
“Ừ, còn phải xem duyên số nữa.”
“Thế anh Lục thấy em… có đẹp trai không?” Tiêu Hách ghé sát lại gần anh hơn, đôi mắt đào hoa cong lên đầy mị hoặc.
Câu hỏi bất ngờ khiến tim Lục Thanh Yến lỡ một nhịp. Anh quay sang, nhìn vào gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống của cậu. Làn da căng mịn, sống mũi cao, đôi môi đỏ…
“Đẹp.” Anh buột miệng nói ra sự thật.
Tiêu Hách cười rạng rỡ, nụ cười tỏa nắng như làm bừng sáng cả không gian trong xe: “Anh Lục biết không, anh cũng đẹp lắm. Em chưa thấy ai đẹp hơn anh hết.”
Câu nói nửa đùa nửa thật, tựa như một lời tỏ tình ngọt ngào. Lục Thanh Yến cảm thấy mặt mình nóng lên, vội vàng tập trung lái xe để che giấu sự bối rối.
Xe dừng trước cổng Đại học T. Tiêu Hách xuống xe, đi được vài bước rồi lại quay lại. Cậu chống tay lên cửa kính xe đã hạ xuống, cúi người nhìn anh.
“Tan học anh đón em nhé?”
Lục Thanh Yến nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ ấy, ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu: “Được. Mấy giờ?”
“Năm giờ rưỡi chiều ạ!” Tiêu Hách reo lên, vui vẻ vẫy tay chào rồi chạy biến vào trường.
Lục Thanh Yến nhìn theo bóng lưng cậu, mỉm cười lắc đầu, rồi kéo kính xe lên. Anh cảm thấy như mình đang quay lại thời thanh xuân, trái tim già cỗi bỗng nhiên rung động lạ thường.
Nhưng cuộc đời không như mơ. Chiều hôm đó, một sự cố nghiêm trọng xảy ra ở công ty. Một nhân viên bất cẩn gõ sai số liệu trong hợp đồng, gây ảnh hưởng đến hàng loạt đối tác. Lục Thanh Yến phải lao vào xử lý khủng hoảng, sứt đầu mẻ trán, quên cả thời gian.
Đến khi giải quyết xong xuôi, nhìn lên đồng hồ, anh tá hỏa: Bảy giờ rưỡi tối!
Ngoài trời, mưa đang rơi tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt đập vào cửa kính văn phòng, tạo nên những âm thanh lộp độp lạnh lẽo.
Anh quên đón nhóc con rồi! Tiêu Hách chắc đã về rồi chứ? Hay thằng bé vẫn đang đợi? Lục Thanh Yến vội vàng vơ lấy áo khoác, lao xuống hầm gửi xe, lòng nóng như lửa đốt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận