Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu tê liệt chôn mặt trước ngực anh, bởi vậy không thể thấy ý cười nhu hoà hiện lên trên mặt Phó Hi. Anh thấp giọng nói: “Tiếc quá, công tắc hỏng rồi.”
Phó Hi bóp lại mông cô, lại một vòng mãnh liệt thọc vào rút ra, kịch liệt “Bạch~ bạch~” dâm loạn.
Tiếng cơ thể va chạm vào nhau hết đợt này đến đợt khác vang xa. Đã ra một lần nên thân thể vốn dĩ mẫn cảm của cô càng thêm kích thích, tựa như trên đời chỉ còn lại hai người, với vận động nguyên thuỷ nhất. Lâm Tiêu Tiêu chợt co rút mãnh liệt, ngón lay bấu chặt tấm lưng người kia, “Em thật sự không được rồi, Phó Hi, em ra~ a~”
Khi nghe tên của mình bật ra từ miệng nhỏ dâm đãng của cô, Phó Hi cũng không kiềm chế được nữa, gầm nhẹ, bắn ra toàn bộ.
Lượng lớn tinh dịch phóng ra cách chiếc áo mưa ngược lại làm cả hai đều có thể cảm giác được nhiệt độ kinh người ấy, thân thể của cô không chịu khống chế mà run rẩy theo. Lúc này, Lâm Tiêu Tiêu là thật sự kiệt sức. Phó Hi từ dưới thân lôi cái chăn bị hai người ép tới nhăn dúm dó, kéo đắp lên thân thể cô, rồi từ tủ đầu giường mở ra lấy một cái hộp: “Mở ra nhìn xem.”
Lâm Tiêu Tiêu nhìn hộp này y chang hộp nhung xanh sẫm hồi nãy, chân từng đợt nhũn ra. Cô không muốn mở ra chút nào, bịt tai trộm chuông mà đem đầu chôn ở trong chăn.
“Phó Hi, anh là cầm thú! Đừng quá đáng quá!” Âm thanh rầu rĩ từ trong ổ chăn truyền tới.
Phó Hi đành tự mình mở hộp ra, đem đồ vật bên trong, nhét vào tay cô. Đó là thứ lạnh lẽo, cứng cứng, có góc cạnh không giống áo mưa. Lâm Tiêu Tiêu mở lòng bàn tay, thấy một cái kẹp áo tinh xảo bằng sừng hươu, mặt trên còn được khảm đá lóe sáng. Cô đem đầu thò khỏi chăn, ngơ ngác hỏi: “Cái này là tặng cho em?”
“Còn cho ai nữa?”
“Vì cái gì muốn tặng em?”
Quan hệ giữa bọn họ cũng không phải người yêu, chỉ khi có nhu cầu sinh lý mới liên lạc cho nhau, thậm chí cũng không biết đối phương sinh ngày gì, không biết đối phương yêu thích cái gì. Lâm Tiêu Tiêu không biết Phó Hi suy nghĩ thế nào, còn cô từ khi cùng tra nam chia tay, liền lười một lần nữa bắt đầu một đoạn tình cảm. Tiền cô kiếm được cũng đủ nuôi sống bản mình, không cần bạn trai chu cấp, chỉ là ngẫu nhiên cần bạn giường.
Phó Hi nhìn vào mắt cô, nói: “Lâm Tiêu Tiêu, tròn một năm vui sướng.”
Bạn giường còn có chúc mừng kỉ niệm một năm sao? Lâm Tiêu Tiêu lại ngẩn người. Trong lòng nảy lên một loại cảm xúc kỳ quái, cụ thể là gì thì không phân biệt được. Anh đột nhiên cho cô thật kinh hỉ, không kịp phòng ngừa, sửng sốt cả buổi, mới trả lời : “Nhưng em không có chuẩn bị quà cho anh.”
Phó Hi cúi xuống, không phải hôn môi, mà là chạm nhẹ nhàng vào trán cô.
Cô nghe thấy anh nói: “Em chính là quà của anh rồi.”
Giọng nói rơi xuống, phảng phất như có lông chim xẹt qua ngực, ngưa ngứa.

Cách vách hình như có người mới chuyển đến. Lâm Tiêu Tiêu cầm túi rác đi xuống lầu định vứt, kết quả mới ra cửa đã bị thùng thùng hộp hộp chặn. Cô ló đầu xem, chỉ thấy hàng hiên chất đầy các loại thùng giấy, một bóng người cao cao gầy gầy đang ở giữa đống thùng bận rộn.
“Xin lỗi, vui lòng đẩy thùng giấy gọn một chút được không? Tôi không đi ra được.”
“A, rất xin lỗi, tôi dọn liền ngay đây.”
Hoá ra là một cậu thiếu niên có gương mặt còn chưa thoát hết tính trẻ con, cười rộ lên hai mắt sáng ngời, bừng bừng sức sống thanh xuân. Cậu ta dọn mấy cái thùng che trước nhà cô, rộng rãi xong mới tự giới thiệu, “Tôi tên Doãn Xuyên, mới chuyển đến, sau này xin giúp đỡ nhiều ạ.”
“Chị là Lâm Tiêu Tiêu, nhiều đồ như thế, chỉ một mình em dọn sao?” Lâm Tiêu Tiêu vội vàng nhìn lướt qua, nơi này chất đống thùng giấy ít nhất cũng cỡ mười cái.
“Em một mình cũng dư xăng hihi.” Mới là đứa trẻ sáu mười bảy tuổi mà phải lăn lộn một mình thế này, ba mẹ cậu bé cũng yên tâm được sao? Lâm Tiêu Tiêu nhịn không được nói câu: “Nếu không vội lắm, chị có thể hỗ trợ.”
Doãn Xuyên tươi sáng cười: “Loại việc cần thể lực này là của đàn ông, nào có lý nhờ phụ nữ giúp đỡ đâu ạ, em không sao.” Miệng lại rất ngọt.
Lâm Tiêu Tiêu âm thầm lắc đầu, cầm túi rác hướng xuống lầu. Một cô gáy mặc bộ váy đỏ màu rượu nghênh ngang đi tới: “Xin hỏi cô là Lâm Tiêu Tiêu sao?”
“Đúng vậy, có việc ạ?” Lâm Tiêu Tiêu đánh giá cô gái lạ trước mặt. Cô ta lớn lên không tính xinh đẹp, nhưng có một loại khí chất ưu nhã được bồi dưỡng từ nhỏ.
Cô gái giơ tay lên mỉm cười: “Tôi cuối cùng tìm được cô.”
Lời còn chưa dứt, má trái Lâm Tiêu Tiêu liền bỏng rát. Bang —— một âm thanh thanh thúy vang vọng ở hành lang.
Lâm Tiêu Tiêu bị đánh đến ngốc, nhất thời không có phản ứng. Nghe được động tĩnh, Doãn Xuyên bước nhanh tới. Cậu thoáng nhìn dấu tay trên sườn mặt Lâm Tiêu Tiêu, bất động thanh sắc mà đem cô kéo đến sau lưng mình, chất vấn: “Cô dựa vào cái gì mà đánh chị của tôi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận