Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Là ý của chú đúng không?” Cô đập tay xuống bàn.
Mộ Thần nhấc mí mắt, điềm nhiên hỏi lại: “Cháu đang nói chuyện gì?”
“Đừng có giả vờ! Việc ép cháu chuyển lên tổng bộ Mộ thị làm việc, ngoài chú ra còn ai có cái quyền đó?”
Mộ Thần buông cây bút máy đắt tiền xuống, ngả người ra ghế tựa, ánh mắt thâm thúy nhìn cô: “Cháu nên nhớ, MT đã bị Mộ thị thu mua 100% cổ phần. Hợp đồng cháu ký là với MT, tức là cháu đang làm thuê cho Mộ thị. Ở cái tập đoàn này, nhân viên làm việc ở đâu là do sự phân bổ của Chủ tịch, không đến lượt cháu cò kè trả giá.”
“Chú! Cháu về nước là để tự dùng năng lực thiết kế kiếm sống, cháu không muốn người ta xì xào chỉ trỏ rằng cháu nhờ bóng lưng của Chủ tịch Mộ thị mới có được thành tựu! Chú có thể hủy quyết định, để cháu làm việc yên ổn dưới MT như trước không?”
Sắc mặt Mộ Thần lập tức sầm xuống, sát khí tỏa ra ngùn ngụt. Anh đẩy ghế đứng phắt dậy, bước từng bước dài, áp sát vào người cô, đôi mắt sắc như dao găm xoáy vào đồng tử cô:
“Cháu năm lần bảy lượt muốn vạch rõ giới hạn, muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với tôi để bảo vệ danh tiết vì thằng khốn kia đúng không?”
“Cháu… cháu không có ý đó, cháu chỉ là…”
“Tốt! Sẽ như ý cháu muốn.” Giọng Mộ Thần lạnh lẽo như từ hầm băng vọng lên. “Từ giây phút này, tại Mộ thị, giữa chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên và nhân viên, tuyệt nhiên không có tình nghĩa chú cháu gì sất. Cháu cứ làm tốt công việc của mình cho đến khi hết hợp đồng. Để tôi mở to mắt ra xem cái danh xưng nhà thiết kế Helen của cháu có bản lĩnh đến đâu.”
Nhìn thái độ tuyệt tình, quyết đoán của Mộ Thần, trái tim Lâm Nhạc nhói lên ê ẩm. Cô hít sâu, đeo lên một chiếc mặt nạ dửng dưng, khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt:
“Được thôi, cứ làm theo quy định của ngài Chủ tịch. Tôi xin phép về phòng thiết kế bắt đầu công việc.”
Quay lưng bước đi, Lâm Nhạc nuốt nước mắt. Cô thừa biết anh dùng quyền lực ép cô lên đây là muốn đưa cô vào tầm mắt để dễ bề bảo vệ. Nhưng anh càng bá đạo, càng sủng ái cô theo cách đó, cô lại càng lún sâu vào hố bùn tình yêu không lối thoát này. Anh luôn nghĩ cô vì người đàn ông khác mà tuyệt tình với anh, nhưng anh đâu biết gã đàn ông tồi tệ khiến cô mang thai, bỏ xứ mà đi lại chính là anh?
Sự kiện nhà thiết kế Helen vừa mới nhậm chức đã được lên thẳng phòng Chủ tịch dạo chơi gây chấn động cả công ty. Lời đồn đại ác ý bắt đầu lan truyền rằng cô dùng nhan sắc mồi chài sếp lớn để leo lên cành cao.
Tin tức này rất nhanh bay đến tai Mục Tử Yên. Vừa nghe có hồ ly tinh mới xuất hiện lăm le dụ dỗ Mộ Thần, ả tức sôi máu, đánh xe phóng thẳng đến phòng thiết kế của Lâm Nhạc chỉ sau hai ngày cô chuyển tới.
“Ở đây con nào tên là Helen?” Ả chống nạnh hất hàm hỏi.
Một nhân viên rụt rè đáp: “Dạ thưa Mục tiểu thư, cô Helen vừa ôm bản phác thảo lên báo cáo cho Chủ tịch rồi ạ.”
“Hừ, con tiện nhân này, mới vào làm đã ngứa ngáy nóng lòng muốn trèo lên giường Mộ Thần rồi sao? Để tao xem mày có mấy cái mạng!” Mục Tử Yên rít qua kẽ răng, hung hăng quay gót đi thẳng lên phòng Chủ tịch.
Không thèm gõ cửa, ả đẩy bật cánh cửa gỗ lim chạm trổ ra. Nhưng khung cảnh bên trong làm ả khựng lại. Ngoài Mộ Thần và Lâm Nhạc (đang quay lưng về phía cửa), còn có Từ Chính Thuần, Trình Dư và vài giám đốc cấp cao đang họp bàn rất căng thẳng.
Bị cắt ngang, Mộ Thần ngẩng phắt lên, ánh mắt tức giận trừng ả quát lớn: “Cha mẹ cô không dạy cô phép lịch sự trước khi vào phòng người khác phải gõ cửa sao?”
“Thần… em xin lỗi… em chỉ định…” Ả lắp bắp, mặt tái mét.
“CÚT RA NGOÀI CHO TÔI!”
Tiếng gầm của anh vang vọng cả căn phòng. Lâm Nhạc giật thót mình. Cô liếc nhìn hai người. Họ không phải sắp cưới sao? Sao trước mặt bao nhiêu người, anh lại không lưu chút thể diện nào cho cô vợ tương lai của mình thế nhỉ?
Bị sỉ nhục công khai, Mục Tử Yên uất ức đến phát khóc, nghiến răng đóng rầm cửa lại bỏ đi. Trong lòng ả gào thét lửa hận: “Tống khứ được con ranh Lâm Nhạc rồi, nay lại lòi đâu ra con Helen đáng ghét này! Mày cứ chờ đấy, tao sẽ cho mày biết tay!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận