Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“…Ha… A…” Khoái cảm đột ngột và xa lạ khiến Thư Tâm phải ưỡn người về phía trước, cổ ngẩng cao. Cô đối mặt với chính mình trong gương, cảm thấy xấu hổ đến mức không muốn nhìn, nhưng chỉ vừa quay đầu đi, cô lại bị anh liếm láp đến mức từng đợt sóng triều liên tiếp đánh úp.
Cô không nhịn được phải che miệng lại, phát ra những tiếng nức nở vụn vỡ: “A… ha… ư… a…”
“Anh nhịn không được nữa.” Lăng Thiệu đứng thẳng dậy. Cự vật của anh đã cứng đến phát đau. Anh nắm lấy nó, từ phía sau, đâm thẳng vào cơ thể cô.
Kích thước quá lớn khi đi vào từ đường này khiến Thư Tâm bị kích thích đến mức không thể che giấu tiếng rên rỉ.
Anh lập tức đưa tay lên bịt miệng cô lại, tay kia siết chặt eo cô, dùng sức thúc mạnh. Vừa nhanh, vừa thô bạo.
Nước mắt Thư Tâm trào ra. Tiếng kêu của cô bị bàn tay anh chặn lại, chỉ còn lại những âm thanh “ư… ư…” nghẹn ngào.
Không lâu sau, cô đã bị anh thao đến cao trào. Toàn thân cô run lên không ngừng.
Anh bị cô kẹp chặt đến mức phải thở dốc, ấn vào người cô thêm hơn hai mươi lần nữa mới chịu rút ra, bắn lên sàn gạch lạnh.
Cả hai thở hổn hển dọn dẹp sạch sẽ. Trước khi rời đi, Lăng Thiệu ôm Thư Tâm, hôn lên môi cô.
“Bảo bối, ngủ ngon.”
Trái tim cô đập loạn xạ. Cô không biết lời nói của anh là thuận miệng, hay có một chút chân thành nào đó.
Cô không dám nghĩ nhiều.
Đêm đó cô mơ một giấc mơ hỗn loạn. Trong mơ, cô liên tục bị cự vật thô to của một người đàn ông đâm vào. Hơi thở nóng rực của anh cứ quanh quẩn bên cô, và tiếng khóc lóc của chính cô cứ văng vẳng bên tai.
Khi tỉnh dậy, Thư Tâm vô thức liếc nhìn quần lót của mình.
Đã ướt một mảng lớn.
Buổi sáng, Thư Tâm dậy sớm, muốn làm bữa sáng cho Tống Văn.
Nhưng Tống Văn vẫn vội vã như mọi khi, hấp tấp rời đi vì sợ muộn giờ làm.
Thư Tâm tắt bếp. Cô còn chưa kịp xoay người lại, một lồng ngực nóng bỏng đã áp sát từ phía sau. Bàn tay anh chuẩn xác nắm lấy ngực cô, đôi môi anh hôn lên cổ cô.
Dục vọng của anh dường như không bao giờ cạn kiệt.
Thư Tâm bị anh hôn đến mềm nhũn, cô xoay người lại, lập tức bị anh đè lên bệ bếp. Đôi môi nóng bỏng liếm mút, phả ra hơi thở nồng nàn. Anh cúi đầu tấn công xuống bầu ngực căng tròn, rồi nhanh chóng kéo quần lót của Thư Tâm xuống. Chỉ cần bôi trơn vài lần bằng chính chất lỏng của cô, anh đỡ lấy cự vật của mình, đâm thẳng vào.
Cô phải nhấc một chân lên thật cao, cả người dựa vào bệ bếp. Tư thế này khiến hai chân cô phải mở rộng, các cơ bắp căng ra, làm cho khoái cảm càng trở nên sâu sắc và rõ rệt.
Cô đang nức nở, vừa định cất tiếng rên rỉ, thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã ngoài cửa.
Theo sau là tiếng chìa khóa tra vào ổ.
Tống Văn đã quay lại!
Cơ thể Thư Tâm sững sờ, cứng đờ. Nơi sâu thẳm bên dưới lập tức thít chặt lại.
Lăng Thiệu bị cô kẹp đến mức rên lên một tiếng, nhưng anh không dừng lại, vẫn bóp eo cô, tiếp tục di chuyển.
Nước mắt Thư Tâm ứa ra.
Sợ hãi, xấu hổ, tội lỗi… tất cả cảm xúc dồn nén lại cùng một lúc, và rồi biến thành một sự kích thích mãnh liệt, tấn công trực tiếp vào từng dây thần kinh mỏng manh của cô.
Anh thả chậm lại động tác đưa đẩy. Cô cắn chặt bàn tay mình, mu bàn chân duỗi thẳng, rồi cứ thế đạt đến cao trào trong im lặng.
Tống Văn mang giày chạy thẳng đến sô pha, nhặt chiếc điện thoại bị rơi trên ghế lên, sau đó lại vội vã lao ra cửa.
Chỉ cần cô ấy liếc mắt về phía phòng bếp một giây thôi, cô ấy sẽ thấy chồng mình đang đè bạn mình lên bệ bếp mà thao lộng.
Cánh cửa đóng sầm lại.
Thư Tâm lúc này mới dám há miệng thở dốc. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt phiếm hồng vì tình dục. Đó là những giọt nước mắt của cao trào, của sự giải thoát, và của nỗi sợ hãi tột độ.
Lăng Thiệu hôn lên đôi môi cô, liếm đi vệt nước mắt còn vương, rồi ghé vào lồng ngực đang phập phồng kịch liệt của cô, lắng nghe nhịp tim đập như sấm. Anh nghiền nhẹ đầu lưỡi mình lên môi cô.
Thư Tâm nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ.
Hàng lông mi run rẩy, khóe mắt ửng đỏ càng làm nổi bật làn da trắng sứ. Hàm răng cô khẽ cắn lấy cánh môi dưới, một giọt nước mắt lăn xuống, trượt nhẹ trên gò má. Trông cô vừa nhu nhược, vừa yếu đuối, lại vừa câu dẫn đến lạ.
Lăng Thiệu chỉ cảm thấy người phụ nữ trước mặt mình đẹp đến mức khiến tim anh rung động. Anh bóp eo cô, thúc mạnh thêm hơn hai mươi lần nữa, sau đó hôn lên môi cô, rút cự vật ra, bắn vào giữa hai chân cô.
Thư Tâm thở hổn hển, vòng tay qua cổ anh.
Người đàn ông này quá cao. Mỗi lần thân mật, cô đều phải kiễng chân lên mới có thể với tới anh.
Lúc này, anh đang cúi người xuống hôn cô. Cô không cần phải kiễng chân, chỉ cần ngửa cổ ra để cảm nhận. Chỉ một lúc sau, cổ cô đã mỏi rã rời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận