Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta có thể gọi cô là Tiểu Thủy, xưng hô thân thiết như thế.
Dường như bởi vì không vui, sự nhẫn nhịn Giang Viễn đều tăng rất nhiều, chỉ có chút tiếng thở dốc hổn hển, đè nén tiếng rên rất tốt.
Không giống như lần đầu tiên.
Hai chân Tạ Thu Thủy mở rộng, trên mặt tràn ngập tìиɧ ɖu͙©, tựa như cảnh tượng hiện giờ đều đã bị cô quăng ra sau đầu rồi.
Giang Viễn đâm rút nhanh hơn cô liền chịu không nổi.
“Chậm… chút… Ư…”
“A aa…” Bên phía Trình Hiểu Lễ cũng truyền đến tiếng rên của anh ta: “Tiểu Thủy anh phải… làm em cả đời…”
Tạ Thu Thủy: “Ưm… ưm ưm muốn ra rồi … a…”
Một lượng lớn dâʍ ɖị©ɧ phun lên giường, còn nhiều hơn hẳn lúc ở bệnh viện.
Nhưng bên kia và cả bên này vẫn chưa kết thúc.
Tai Tạ Thu Thủy cùng nghe tiếng thở dốc của hai người đàn ông, cơ thể mềm nhũn yếu ớt lại nhấc lên, ứng phó qua lại giữa hai người.
Trình Hiểu Lễ nghe tiếng rêи ɾỉ quyến rũ của Tạ Thu Thủy, lại bất ngờ chỉ bắn một lần đã tha cho cô.
“Chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.” Anh ta nói: “Chờ em trở về, chúng ta làm hẳn hoi.”
“Ừ…”
Nhưng Giang Viễn còn lâu mới chấm dứt.
Vì đang nghe điện thoại nên động tác của cậu ta vẫn phải kiềm chế, sợ làm quá mạnh sẽ phát ra tiếng va chạm bạch bạch.
Vừa mới cúp điện thoại, cậu ta đã lập tức có tinh thần, ôm lấy hai chân Tạ Thu Thủ đè lên ngực cô, thỏa thích làm Tạ Thu Thủy đã lêи đỉиɦ ba lần.
Cậu ta cảm nhận được niềm sung sướиɠ khác với khi ở bệnh viện.
” Chị Thu Thủy, thì ra bình thường chị chơi đùa mãnh liệt cùng anh ta như vậy… Chẳng phải mới chia tay sao? Giờ anh ta lấy thân phận gì ở bên chị? Hử?”
Tạ Thu Thủy khổ mà không thể nói, chỉ đành mượn cớ đang làm mà rêи ɾỉ, vờ như chưa nghe thấy gì.
Tuy rằng cậu ta không có nhiều kiểu làʍ t̠ìиɦ đa dạng như Trình Hiểu Lễ nhưng thể lực cậu ta lại vượt xa tưởng tượng của Tạ Thu Thủy.
Cô đã phun đến khát rồi, Giang Viễn vẫn đang duy trì tốc độ ban đầu mà thao, hoàn toàn không có dấu hiệu mệt mỏi.
Thể lực của người trẻ tuổi đúng là quá đáng sợ.
Làm đến rạng sáng, suốt bốn năm tiếng, mới hoảng hốt mà chấm dứt. Giang Viễn săn sóc bưng nước cho cô uống, lúc cô mơ màng còn bón nước bằng miệng cho cô.
“Chị Thu Thủy, anh ta có cái gì tốt chứ?” Giang Viễn thì thầm bên tai cô: “Nếu em vẫn làm không tốt, em có thể tiếp tục học… em sẽ làm tốt hơn anh ta…”
Đây là lần đầu tiên được tận hứng như thế, Giang Viễn không kiềm chế được mà làm quá mức, ngày hôm sau Tạ Thu Thủy mệt đến mức không thể đi làm.
Nhưng thể lực của cậu ta vẫn dồi dào, tinh thần vô cùng phấn chấn đi làm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận